Truyện ngắn của Bùi Thị Mai Anh

Đang hí húi tra từ điển toét cả mắt, có tiếng gõ cửa. Minh ngẩng đầu lên. Một cái mặt lạ hoắc. Cô bé sinh viên chào Minh, hỏi:
- Chị ơi! Cho em hỏi chị Minh!
- Chị đây! - Minh dừng tay - Có việc gì thế em?
- Có người gửi cho chị cái giấy này ạ! - Cô bé líu ríu bước vào phòng, đưa tờ giấy cho Minh.
Không phải là một tờ giấy mà là một mảnh giấy xé vội, nhôm nhoam, nhàu nát, trên đó nguệch ngoạc dòng chữ: “Mày lên ngay với tao. Tao sắp chết đến nơi rồi!” Không có chữ ký, không có tên người gửi. Chữ viết ẩu quá, Minh không tài nào đoán ra được là ai viết mảnh giấy này cho mình nữa. Nhìn thấy Minh lật đi lật lại mảnh giấy, dường như hiểu nỗi băn khoăn của Minh, cô bé giải thích:
- Chúng em đi giao lưu với một đơn vị bộ đội trên Lạng Sơn. Có một chị đến xem, hỏi chúng em có về Sư phạm không? Chúng em bảo có, thế là chị ấy vớ mảnh giấy này viết vội cho chị, nhờ chúng em mang về!
À! Thế thì Minh biết người gửi mảnh giấy này cho Minh là ai rồi. Con Ngọc Anh - bạn thân của Minh suốt bốn năm đại học đây mà. Nhưng nó vốn là một đứa người lớn nhất trong số những đứa bạn thân của Minh, điềm tĩnh, chín chắn lắm mà, sao giọng nó hốt hoảng thế này? Vừa cách đây không lâu, Minh và nó vừa chia tay. Minh quay lại trường học sau đại học, nó về dạy học tại một trường cấp ba tỉnh nhà. Vẫn vui vẻ lắm mà. Nó bị sao vậy?
Nghĩ đến chặng đường xa hơn trăm cây số, cái thai trong bụng mới được hơn một tháng, sau hai lần sảy thai, Minh hơi ngần ngại. Chưa nói gì với chồng, nhỡ đi lên với con Ngọc Anh mà Minh bị sao thì thật sự Minh không biết nói sao với chồng. Anh ấy đã ngoài ba mươi tuổi, mong có con lắm rồi. Hai lần Minh sảy thai, anh đã đau đớn vô cùng, lúc nào cũng dặn Minh phải cẩn thận. Những năm tám mươi, đi học xa, chồng cũng công tác xa, điều kiện gặp nhau khó vô cùng, nên Minh thật sự rất lo lắng cho lần mang thai này. Nhưng... không đi thì thương nó. Nhất định phải có chuyện gì nghiêm trọng lắm, nó mới cuống quýt gọi Minh thế này. Chứ nó vốn là đứa gan lì, ít khóc lóc nhất so với mấy đứa trong bọn. Minh hỏi ý kiến mấy chị em cùng phòng, ai cũng lo cho Minh. Chị Trang, lớn tuổi nhất phòng, cũng là chị đồng nghiệp cùng trường với Minh, rất lo cho sức khỏe của Minh. Vì đã nhận lời chồng Minh chú ý sức khỏe hai mẹ con Minh rồi, nhỡ Minh có bề nào, chị không biết nói sao với anh ấy. Nhưng trước những lời tuyệt vọng trên mảnh giấy kia của con Ngọc Anh, Minh không thể bỏ mặc nó được. Cuối cùng, một phương án tối ưu được đặt ra: không thể để Minh đi một mình được. Nguyệt, đứa bạn cùng lớp sẽ cùng đi với Minh, có gì thì cũng có Nguyệt bên cạnh. Thống nhất xong, Minh và Nguyệt chuẩn bị lên đường.
Chưa một lần lên Lạng Sơn, hai đứa phải ra bến xe Bến Nứa hỏi han kỹ lưỡng rồi mới mua vé đi chuyến sáng hôm sau. Thực ra, đường Quốc lộ Một rất tốt và lên Lạng Sơn cũng không đến nỗi quá xa như đường về nhà, nhưng vì đi lần đầu nên cả Minh và Nguyệt đều có cảm giác không yên tâm. Ngồi trên xe, Minh không còn tâm trí đâu để ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường nữa. Ải Chi Lăng lịch sử, nơi tướng bại trận Liễu Thăng nhà Minh, khi sang xâm lược Việt Nam bị chặt đầu, nằm ở chỗ nào trong những dãy núi trùng điệp chạy loang loáng qua cửa kính xe ô tô, chị cũng không rõ nữa. Như mọi khi đi đến những vùng đất lạ, Minh háo hức nhìn kỹ từng biển tên đường, lưu dấu vẻ đẹp của từng địa danh Minh qua. Nhưng lần này thì không. Đầu Minh bị ám ảnh hoàn toàn bởi mảnh giấy nhàu nhĩ Minh nắm đến ẩm ướt ở trong tay. Minh cố xoay ngang, xoay dọc mảnh giấy như muốn khám phá thêm những gì mình chưa biết ở trong đó. Vô ích. Lại càng sốt ruột. Cầu trời cho đừng có chuyện gì xảy ra với Ngọc Anh trước khi Minh đến. Minh căng thẳng tới mức không cả nói chuyện với Nguyệt đang ngồi bên cạnh, khác hẳn mọi ngày, có chuyện gì Minh cũng nói với Nguyệt.
Nguyệt ngồi bên cạnh Minh, mặt cũng đầy lo lắng không kém. Nguyệt nhận nhiệm vụ vô cùng quan trọng với các chị em trong phòng là phải theo sát Minh, mang vác hành lý, nhắc nhở Minh ăn uống, đi đứng… không được để xảy ra bất cứ tình huống xấu nào ảnh hưởng đến cái thai. Thấy Minh căng thẳng, sốt ruột, cứ làm khổ mảnh giấy trên tay, Nguyệt cũng chẳng biết làm thế nào, cũng chỉ biết vỗ nhè nhẹ vào cánh tay Minh, ra dấu bình tĩnh lại.
Chỉ khoảng chưa đầy ba tiếng đồng hồ, hai đứa đã có mặt tại thị xã Lạng Sơn. Theo địa chỉ Minh ghi lại khi hai đứa chia tay, Minh hỏi đường đến số nhà… đường… để tìm nó. Đang khấp khởi mừng thầm sắp được gặp bạn rồi, thì một người đàn ông đứng tuổi mở cửa ra, nhìn Minh từ đầu đến chân, nói gọn lỏn: “Nó vào trường từ sáng rồi!”.
Mọi hi vọng tắt ngấm. Minh chẳng kịp cười xã giao, người ấy đã đóng sập cửa lại ngay trước mặt hai đứa. Minh ngồi phịch xuống vỉa hè. Nguyệt nhìn Minh ái ngại, cả hai đứa vừa mệt vừa đói, ngạc nhiên trước thái độ mất lịch sự của người đàn ông đứng tuổi ấy, sao lại thế nhỉ? Cũng bực và ngại với Nguyệt nhưng Minh cũng chẳng biết làm thế nào. Ra ngõ, Minh tìm hỏi một cô bán nước ngay đầu ngõ xem Ngọc Anh dạy ở trường nào để Minh và Nguyệt tìm đến. Cô ấy cũng nhìn hai đứa bằng ánh mắt dò xét như kiểu bọn Minh là gián điệp không bằng, khi Minh nói Minh là bạn học đại học của con Ngọc Anh, cô ấy mới chỉ đường cho hai đứa. Thì ra, nó dạy ở một trường cấp ba cách Thị xã những hơn bốn mươi ki lô mét cơ. Ôi trời ơi!
Thấy Minh lớ ngớ, cô ấy gọi hộ hai đứa một chiếc xe chở than đi vào đường đó để đi nhờ, chứ không có xe khách đi vào đó vào thời điểm này đâu. Minh cảm ơn rối rít rồi hai đứa lên xe than ngồi trên thùng đằng sau.
Ngồi trên xe chở than đi vào hơn bốn mươi ki lô mét, đường đồi núi dốc ngược, quanh co, xóc nảy người. Minh ngán ngẩm. Nguyệt ngồi im, ôm túi đồ của hai đứa, lơ đãng nhìn núi đồi đang chìm dần trong sương chiều. Hai bên đường, nhà dân thưa thớt. Chỉ thấy lau sậy, cây bụi cọc còi bám đầy bụi than, nhem nhuốc như khuôn mặt lâu lắm không rửa. Ê ẩm hai mông, mặt mũi, đầu tóc bám đầy bụi than, hai đứa ra sức phủi bụi than bay vào mắt, vào miệng rồi bỏ bánh mì ra ăn cho đỡ mất thời gian. Rồi cũng đến nơi. Theo hướng tay người lái xe chỉ, hai đứa lếch thếch vào trường. Trường cấp ba đây ư? Sao mà heo hút thế này? Sao mà tuềnh toàng thế này? Nó dạy học ở đây ư? Đập vào mắt Minh là hai dãy nhà trình tường thấp lè tè xếp hình chữ L, mái lợp gianh, cửa vặn dây thép thay khóa. Không điện. Từ một vài ngôi nhà giáo viên trong khu tập thể cạnh đó, đã thấy có đèn dầu le lói hắt ánh sáng vàng đục ra không gian đang dày dần lên lớp sương mù buổi chiều tối. Mấy con trâu bò không sấn sẹo đi nghênh ngang trong sân trường đầy bùn đất, cọ lưng vào cây cột treo tấm biển trường bằng gỗ tạp lung lay như sắp rơi xuống. Mới chưa đến sáu giờ tối mà đã thấy bóng tối ngập ở mọi nơi trong chiều tháng Mười hai giá buốt. Sương càng lúc càng dày hơn, che mờ hết cỏ cây, nhà cửa, xóm làng. Càng xa lạ quá chừng. Ảm đạm quá chừng.
Minh dừng lại, níu một chị, chắc là giáo viên, đang địu con trên lưng, gánh nước về khu tập thể, hỏi thăm con Ngọc Anh ở phòng nào. Chị ấy bảo: “Ối! Nó về từ hai giờ chiều rồi!” Minh buông phịch cái túi xách tay xuống đất, suýt bật khóc. Nguyệt nhìn Minh ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nghe Minh kể vì sao Minh và Nguyệt có mặt ở đây, chị ấy bảo: “Thôi, nếu thế thì hai cô vào phòng cô Ngọc Anh mà nghỉ tạm, mai hãy quay ra, giờ này không có xe ra đâu. Nấu cơm mà ăn nhé. Có gì gọi chị. Chị ở ngay đầu dãy thôi”.
Minh và Nguyệt cảm ơn, đi về phía chị giáo viên nọ chỉ. Phòng của con Ngọc Anh đây rồi. Vặn hai vòng dây thép, cửa mở ra, Minh ngạc nhiên khi thấy trong phòng khác hẳn với vẻ ngoài tiều tụy của căn nhà. Phòng Ngọc Anh sạch sẽ, gọn gàng, đâu ra đấy. Giá sách, chạn bát, giường chiếu ngay ngắn, tinh tươm. Nó còn dán giấy quanh tường khiến người ta có cảm giác như không phải đang ở trong một cái trường vùng sâu vùng xa nữa. Trên tường, ảnh Ngọc Anh chụp chân dung tươi tắn, xinh đẹp như diễn viên điện ảnh Chiều Xuân đang cười với Minh và Nguyệt. Minh cáu với cái ảnh:
- Không biết mày bắt tao đi tìm mày đến bao giờ đây, con ranh?
Nguyệt an ủi:
- Thôi, nghỉ một tí, rửa mặt, xong chúng mình đi nấu cơm. Mặt mày đen thui toàn than kia kìa. Ngủ một giấc, mai chúng mình đi tìm nó tiếp.
Thì cũng đành thế chứ còn biết làm thế nào.
Được cái, con Ngọc Anh vốn là đứa chỉn chu, nên gạo nước, mắm muối, bếp dầu sẵn sàng trong góc phòng. Theo tay chị Ngọc, người gánh nước lúc trước, Minh và Nguyệt ra góc vườn chung của khu tập thể, hái rau cải cúc tốt um, mà chị ấy bảo của con Ngọc Anh gieo, về nấu cơm tối. Minh thầm khen sự chăm chỉ, gọn gàng của Ngọc Anh. Thì từ hồi bốn đứa thân nhau ở đại học, nó vẫn là chị cả của nhóm mà.
Biết tin Ngọc Anh có khách, sau bữa cơm, mọi người trong khu tập thể nhỏ ấy sang chơi. Hầu hết là những người còn trẻ, vài người có gia đình như chị Ngọc. Hai đứa đỡ tủi thân. Nhưng không một ai nói gì về chuyện của Ngọc Anh cả. Minh cũng không dám hỏi gặng mọi người.
Mọi người về rồi, Nguyệt mệt quá, lăn ra ngủ trước. Minh ngồi, viết cho con bạn một bức thư. Biết ngày mai có tìm thấy nó không? Ít ra thì cũng phải có “bút tích” để lại, cho nó biết là mình đã sốt sắng với nó như thế nào chứ. Tìm nó như tìm chim thế này! Chẳng hiểu nó gọi Minh lên làm gì nữa? Gọi người ta lên rồi mà có thấy tăm tích nó đâu! Cứ y như là chơi trốn tìm thế này!... Bao nhiêu bực tức, khổ sở từ sáng đến giờ, Minh trút hết lên bốn trang giấy to. Xong, Minh tắt đèn đi ngủ. Căn phòng sặc mùi dầu ma dút. Minh giờ mới nhớ đến cái bụng. May, bụng vẫn êm, không có dấu hiệu gì.
Sáng hôm sau, chào mọi người trong khu tập thể, khóa phòng con Ngọc Anh bằng hai vòng dây thép, Minh và Nguyệt lại nhờ người bắt xe đi ra Thị xã. Đến cái nhà hôm qua, hai đứa còn nhận được câu trả lời còn khó chịu hơn hôm qua:
- Hỏi gì mà lắm thế! Nó về dưới nhà rồi!
Nhà nào? Còn nhà nào nữa đây? Hai đứa lại lóc cóc ra quán nước hôm trước, hỏi thăm cô chủ quán. Thì ra, đây chỉ là nhà chú ruột của con Ngọc Anh thôi, nhà bố mẹ đẻ nó cách đây khoảng bốn mươi cây số, đường đi xuống Hà Nội cơ. Bây giờ, hai đứa lại phải ra bến xe, mua vé quay ngược trở lại.
Rồi Minh và Nguyệt cũng gặp được con Ngọc Anh tại căn nhà nhỏ của bố mẹ nó trong một khu tập thể của một lâm trường, nơi bố nó công tác. Trong nhà, không khí nặng nề bao trùm. Dù biết Minh là bạn thân của con gái, bố mẹ nó cũng chỉ chào lấy lệ rồi lui vào trong buồng, để mặc ba đứa.
Minh nhìn Ngọc Anh. Nó đây sao? Trời đất, sao nó tiều tụy thế kia? Ngọc Anh từ từ tiến lại, ôm lấy Minh, khóc không thành tiếng. Người nó rũ xuống, không còn tí sức sống nào. Mái tóc ngắn vốn được nó chăm sóc giờ xơ xác, vón bết lại vì nước mắt. Đôi mắt trũng sâu, quầng đen lan rộng. Mặt mũi hốc hác, da mặt xám ngoét như vừa qua một trận ốm thập tử nhất sinh, không còn là con Ngọc Anh xinh đẹp, kiêu kỳ của Minh ngày chia tay nhau về quê. Nhìn thấy cảnh ấy, Nguyệt ớ ra, không biết nói gì, đành lùi ra ngõ, đứng lơ vơ, để Minh và Ngọc Anh hàn huyên.
Hoàn hồn rồi, Ngọc Anh kể, giọng ráo hoảnh. Đám cưới của nó với Thành vừa tan xong. Minh không hiểu. Vì trong những năm học cùng nhau, Minh thấy đôi này yêu nhau thắm thiết và chung thủy lắm mà. Sổ thơ của Ngọc Anh toàn viết bằng mực tím. Nó còn dán mấy bông hoa sim trong sổ vì thấy bảo Thành mang từ trên đơn vị về tặng nó. Sao thế?
Số là, sau năm năm yêu nhau, Ngọc Anh ra trường, Thành cũng ra quân. Thấy hai đứa yêu nhau chân thành, hai gia đình quyết định tổ chức đám cưới cho chúng nó. Đăng ký xong rồi, thiệp mời phát rồi, cỗ bàn chuẩn bị rồi, chỉ còn đợi ngày mai nổ pháo, đưa lễ, đón dâu về là xong. Cả hai nhà hoan hỉ lắm. Nào ngờ, buổi tối hôm ấy, khi dọn phòng tân hôn cho con trai, bà mẹ chồng “tương lai gần” của con Ngọc Anh nhặt được tờ giấy khám, phá thai của con Ngọc Anh từ năm trước. Vốn rất nghiêm khắc, bà cho người xuống tận nhà con Ngọc Anh đón nó lên, bắt nó và Thành ngồi trước mặt cả nhà, cho bà biết sự thật. Thì ra đó là chuyện có thật (thế mà lũ bạn thân chẳng đứa nào biết gì cả?!) Nhưng để giữ lại một kỷ niệm đau buồn đó, chính Thành đã giữ và cất đi tờ giấy đó. Không ngờ mẹ hắn bắt được.
Ngọc Anh chẳng biết nói gì, cứ giật áo Thành cầu cứu. Thành cũng ngồi im, chẳng dám he. Đằng nào thì sự cũng đã rồi. Chẳng lẽ mẹ lại không cho hai đứa lấy nhau hay sao? Đợi mãi… đợi mãi… Căng thẳng quá…Mười giờ đêm… Mười một giờ đêm… Gần mười hai giờ đêm trôi qua, Thành vẫn ngồi im, cúi mặt không nói một lời trong khi bà mẹ hắn thì cứ liên tục tra vấn, dồn ép.
Từ chỗ quá sợ hãi, Ngọc Anh nhận ra rằng: Thành không bao giờ dám nhận một cái lỗi tày trời như thế. Đây là trong nhà hắn, người tra hỏi là mẹ hắn mà hắn còn không dám nhận thì mai ngày, mẹ con nó, ai bảo vệ đây? Từ sợ sang tự ái, từ tự ái sang giận, từ giận sang bất cần thì chả mấy. Không chịu nổi, con Ngọc Anh đứng vụt lên, tuyên bố thẳng vào mặt Thành và cả gia đình: “Tôi không thể lấy người hèn như anh được! Dám làm mà không dám chịu! Hủy cái đám cưới này đi!” Rồi nó lao ra ngoài, chạy thẳng về nhà chú ruột, cách đó không xa.
Sau đấy, ai thuyết phục thế nào, nó cũng kiên quyết hủy đám cưới. Cả hai nhà chẳng kịp báo cho ai. Sáng hôm sau, khách khứa của hai gia đình ngơ ngác trước cảnh tanh bành của bàn ghế, phông rạp, bát đũa. Không ai lay chuyển được Ngọc Anh. Cả nhà xúm vào khuyên giải, chửi mắng. Nó mặc kệ. Thành sang xin lỗi, van xin, nó mặc kệ. Cả nhà dọa từ nó, nó cũng mặc kệ. Nó đã quyết rồi. Trong tâm trạng ấy, nó đi lang thang. Gặp đoàn văn nghệ xung kích của trường đi giao lưu với đơn vị bộ đội, nó nhắn tin cho Minh để Minh lên với nó, để nó chia sẻ nỗi khốn khổ. Nó cũng chẳng biết nó làm thế là đúng hay sai nữa. Minh cũng bất ngờ quá, nên cũng chỉ biết an ủi nó chứ cũng chẳng dám đưa ra lời khuyên gì lúc đó. Vì Minh không phải trải qua những cảm xúc kinh khủng thế này bao giờ. Chồng Minh là người chồng tốt, yêu Minh từ lâu nhưng chỉ vừa mới tuyên bố yêu thì đã cưới Minh rồi. Lấy nhau xong thì đi học luôn. Còn chưa hết những ngày trăng mật cơ mà.
Thảo nào, Minh nhận được sự cau có, ghẻ lạnh của chú ruột nó. Thảo nào, mọi người trong khu tập thể trường Ngọc Anh dậy, không một ai có thể nói cho Minh biết một chuyện khó nói đến thế. Nó cứ đi ra, đi vào trường suốt mà không thể nào lên lớp được. Mọi người thương, cố lên lớp hộ nó, không ai nỡ nặng lời với nó.
Đau khổ đến thế mà con Ngọc Anh không hề rơi một giọt nước mắt nào. Nó cứ nghiến chặt hai hàm răng lại cho khỏi bật khóc. Minh thương nó quá. Chính Minh lại còn khóc to, khóc nhiều hơn cả Ngọc Anh.
Ở với Ngọc Anh được hai ngày, Minh và Nguyệt phải về trường còn đi học. Cũng chỉ biết động viên nó thế thôi. Chuyến đi an toàn dù suốt hai ngày, Minh và Nguyệt phải di chuyển trên những chuyến ô tô xóc lộng óc. May cái bụng của Minh không việc gì. Chắc con Minh cũng ngoan để mẹ đi động viên bạn thân. Hú vía!
Về trường bận học, bận làm luận văn, bận sinh con, Minh không lên thăm con Ngọc Anh thêm được lần nào nữa. Nó cũng chán đời, chẳng muốn nói chuyện với ai. Thư Minh viết cho nó, nó cũng chẳng buồn trả lời.
* * *
Bẵng đi đến hơn chục năm.
Dạo đó, Minh theo chồng đi chơi, lên Lạng Sơn, Minh gặp lại nó. Đỡ xinh nhiều rồi… Nhưng thật bất ngờ khi Minh thấy nó có một gia đình hạnh phúc. Cũng “rổ rá cạp lại” thôi nhưng nhìn ánh mắt sáng bừng của nó bên cạnh ông chồng đang xăng xái giúp vợ tiếp khách, Minh hiểu: cái bến đỗ cuối cùng của Ngọc Anh đây rồi. Minh mừng cho nó. Để cho hai ông chồng ngồi uống rượu, nó lôi Minh vào buồng.
Sau vụ ầm ĩ đó, biết không lay chuyển được nó, Thành đâm ra chán đời, chẳng thèm đi làm, cứ lang thang uống rượu suốt ngày. Cứ uống rượu vào là Thành đi tìm nó. Ngọc Anh cũng khổ vô cùng vì những lời bàn ra tán vào của hàng xóm, bạn bè, gia đình nói này nói nọ. Thằng bé con ra đời. Ô khai tên người cha để trống. Nó âm thầm nuôi con một mình ở cái chốn “thâm sơn cùng cốc” ấy, không một lần dám gọi về cho bố mẹ nhờ giúp đỡ. Lắm lúc tưởng chết đi được. Nhưng cứ nhìn thằng cu con kháu khỉnh, những ý nghĩ tiêu cực lại biến mất khỏi đầu óc nó. Các anh chị em trong khu tập thể đều thương hai mẹ con nó, có gì cũng mang sang cho thằng cu tý.
May sao, nó gặp được anh Khánh (chồng nó bây giờ) đang trong cơn khủng hoảng hôn nhân. Dường như, những mất mát trong đời, những vết thương chưa liền sẹo của hai cuộc hôn nhân đáng quên đã khiến hai trái tim bị tổn thương xích lại gần nhau hơn. Nên họ đã cố gắng hết sức để giữ gìn cái tổ ấm bé nhỏ ấy. Con của nó với Thành đã lớn, anh Khánh yêu thằng bé như con đẻ. Nó cứ ngồi trong lòng anh khi anh nói chuyện với chồng Minh.
- Thế còn Thành? - Minh hỏi.
- Rồi gia đình cũng tìm cho hắn một cô vợ, cũng có một cô con gái, nhưng cứ suốt ngày bê tha thế thì vợ nào nó chịu được? Cuối cùng, chỉ còn có hai bố con ở với nhau, vợ nó bỏ đi mất tăm mất tích luôn rồi. Một sáng ngủ dậy, con thấy bố chết tự lúc nào…
- Mày có ân hận không?
- Hận thì có nhưng ân thì không! Mày bảo… cũng một đời con gái… - Ngọc Anh gạt nước mắt.
- Thế còn bà mẹ Thành?
- Thôi, nhắc đến bà ấy làm gì? Tao với mày ra uống nước cùng các ông ấy đi! - Ngọc Anh kéo Minh ra ngoài phòng khách.
Ngồi nói chuyện đến khuya, Minh cảm nhận được tất cả những gì ấm áp, tốt đẹp trong ngôi nhà này, trong đôi mắt người đàn ông tóc đã điểm nhiều sợi bạc, thỉnh thoảng lại nhìn sang bạn Ngọc Anh của Minh cái nhìn âu yếm, phủi cho nó những bụi bánh bám trên quần áo. Minh quay sang chồng tủm tỉm cười. Chồng Minh thì không bao giờ làm thế, chỉ quan tâm “tầm xa” thôi. Ai lại chiều vợ ra mặt thế? Nhỡ hư thì sao?
Hai vợ chồng Ngọc Anh tiễn vợ chồng Minh ra tận ngoài con đường lớn. Nhập vào con phố đông đúc, ồn ào, sáng rực ánh đèn nhiều màu, Minh còn quay lại mãi. Ngọc Anh ơi! Hạnh phúc mãi nhé!
Trại sáng tác Vũng Tàu, tháng 4/2025
B.T.M.A
Minh họa của Quảng Tâm
18-06-2025
18-06-2025
18-06-2025
18-06-2025

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)



