Truyện ngắn dự thi của Nguyễn Thế Hòa

Tâm ngồi bên cửa sổ ngôi nhà sàn cũ. Ánh mắt thẫn thờ nhìn lên dãy núi Shan nơi hàng trăm cây chè Shan tuyết cổ thụ mòn mỏi và già nua. Mùa này chè đã quá thì mà dân làng không có nhân lực để thu hái đem về chế biến. Thanh niên trai gái cứ lần lượt bỏ làng ra đi. Làng Chang giờ chỉ toàn người già. Cánh đồng Nặm Đăm phì nhiêu tươi tốt ngày nào, giờ thiếu tay người chăm chút. Nhiều thửa ruộng bỏ hoang.
Tâm cứ lan man nhớ lại những năm tháng, làng Chang đầy ắp tiếng cười. Vào dịp lễ tết, hội làng vui không kể xiết. Trai gái thi ném còn, đánh yến, đánh quay, say trong nắng vàng ấm áp. Những đêm trăng, tiếng đàn Tính ngân lên làn điệu Then dặt dìu vang vọng khắp núi rừng. Vui nhất là Tết đến, cả làng quây quần gói bánh chưng, mổ lợn, chia sẻ miếng ngon, cuộc sống thật đầm ấm. Chè Shan tuyết trên núi Shan được hái từ những cây chè cổ thụ hàng trăm năm tuổi, qua sao cầu kỳ tạo nên món chè xanh hương vị đậm đà quyện vào ngày xuân nồng nàn, ngây ngất. Mùa xuân, chè nẩy búp non mơn mởn. Dân làng hái về sao thành sản phẩm chè đặc sản đem ra chợ huyện bán rất đắt hàng. Người già ở làng nói rằng, chè Shan tuyết là báu vật của trời ban tặng, là hồn cốt của làng Chang.
Ngoài bãi sông, gió hú từng cơn lạnh cóng. Tâm vô thức đi về phía núi Shan, nơi những cây chè cổ thụ sừng sững rêu phong. Nhiều cây đã bị đốn hạ. Tâm đau xót nhớ câu chuyện truyền thuyết về núi Shan với những cây chè cổ thụ. Chè Shan tuyết trên dãy núi Shan có từ khi nào không ai biết. Nhưng có một câu chuyện mà Tâm đã từng nghe cha kể cả trăm lần về truyền thuyết chè Shan tuyết. Có lần nghe cha kể, anh thấy giọng cha lạc đi. Đôi mắt già nua của cha xa xăm về ký ức.
Tâm chợt nhớ lại vài tuần trước, có đoàn du khách từ Hà Nội đến thăm cảnh đẹp của làng Chang. Tâm quyết định tự mình làm hướng dẫn viên, mong được chia sẻ những nỗi niềm vực dậy làng Chang bấy lâu. Hôm ấy, trong đoàn khách có một cô gái nhỏ xinh rất chăm chú nghe Tâm giới thiệu. Trước khi chia tay cô nán lại, chào Tâm và tự giới thiệu:
- Em tên Hà, quê Hà Nội. Em thích cái cách anh giới thiệu, làng Chang cảnh vật đẹp quá, mê mẩn luôn anh ạ! Nếu biết giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống để làm du lịch cộng đồng thì chắc chắn làng Chang sẽ thu hút đông du khách tới đây.
- Đó là điều khiến tôi nghĩ rất nhiều, nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu. Thanh niên đi làm ăn xa hết rồi … - Tâm nói và nhìn Hà vẻ thăm dò.
- Em nghĩ, chỉ cần có người dành trọn tâm huyết cho làng Chang. - Hà nhìn Tâm vẻ thăm dò.
- Cô có kinh nghiệm gì hay chia sẻ cho tôi nhé. - Tâm nói nhưng không dám tin sẽ được Hà đáp lại. Nhưng anh thật bất ngờ.
- Anh có thể liên lạc với em nếu anh tin tưởng. - Hà đọc số điện thoại của mình để Tâm ghi…
Nhớ lại những điều chia sẻ của Hà, Tâm quyết định lấy điện thoại gọi cho cô. Hết một hồi chuông nhưng Hà không bắt máy. Thêm một cuộc gọi nữa, nhưng đầu dây bên kia vẫn lặng thinh, rồi tắt lịm. Tâm bồn chồn, băn khoăn không biết những câu chuyện mà hai người đã nói với nhau là chân tình hay chỉ là xã giao. Một cơn gió lạnh thổi qua cánh đồng, chỉ nghe gió quất vào sườn núi như một hơi thở dài.
Chiều đã khuất sau rặng núi. Tâm buồn bã lê bước về ngôi nhà sàn cũ kỹ, nơi anh đã sinh ra và lớn lên ở đó. Bên bếp lửa, hai cha con ngồi đối diện nhưng không ai nói với ai một lời. Mân mê chiếc điện thoại trên tay, Tâm thầm nghĩ, làng Chang cảnh vật rất đẹp, ai đến cũng khen. Họ hứa hẹn sẽ trở lại… Nhưng tất cả chỉ là lời nói suông. Không ai có thể thay người làng Chang được.
Đêm tĩnh lặng. Chỉ nghe gió thổi ngoài hiên vắng. Tâm mông lung nhớ đến những người bạn cùng trang lứa, giờ họ đang ở đâu. Họ còn nhớ về quê nơi chôn nhau cắt rốn? Tâm nhớ đến người con gái cùng lớp cấp ba năm xưa, hai đứa từng hứa rằng, sau này sẽ không dời quê mà cùng nhau viết tiếp những câu chuyện lãng mạn về làng Chang. Vậy mà… Bỗng chiếc điện thoại trên tay Tâm bật sáng, rung lên. Một cuộc gọi, số lạ. Tâm lưỡng lự, rồi cũng bắt máy và nghe. Đầu dây bên kia cất lên:
- Alo ạ! Em Hà đây ạ. Em rất xin lỗi vì chiều nay em quên không mang theo điện thoại. - Hà phân trần.
- Uh, thế là em quên… - Tâm bối rối ngập ngừng không nói thành câu.
- Hì! Em hiểu, anh đang nghĩ sai về em đúng không ạ?
- Không, anh chỉ nghĩ là em quá bận…
- Thôi, anh nói xem em có thể giúp gì cho anh không?
Sau vài phút đối đáp qua lại, cuối cùng những suy nghĩ của Tâm cũng được giải tỏa. Hai người đã có một cuộc nói chuyện khá lâu. Đêm ấy, Tâm không sao chợp mắt. Văng vẳng bên tai anh, giọng Hà nghe ngọt lịm. Tâm thấy có động lực. Anh tưởng tượng ra cảnh làng vui nhộn mỗi tối cuối tuần. Những cô gái Tày thướt tha trong bộ áo dài truyền thống cách điệu. Tiếng đàn tính ngân lên rộn ràng. Du khách cùng dân bản vui thâu đêm không muốn về. Chè Shan tuyết của làng Chang là món quà mà mỗi du khách không thể bỏ qua.
Từ hôm đó, Hà và Tâm thường xuyên trao đổi rất nhiều về cảnh vật thiên nhiên đẹp mê hồn, về những nét văn hóa truyền thống, trò chơi dân gian, cùng những ngôi nhà sàn xinh xắn... đủ chất liệu tạo nên một làng du lịch. Tâm thấy có động lực. Anh lao vào công việc như thể ngày mai trời sẽ không còn sáng. Những ý tưởng của hai người, được Tâm cùng nhóm bạn mỗi ngày biến thành hiện thực. Ngôi nhà sàn ở vị trí đẹp nhất làng Chang giờ đã thành homestay đón khách. Tâm và nhóm bạn thuyết phục các cô, các mẹ là những người còn lưu giữ làn điệu Then truyền lại cho đội văn nghệ của bản học hát Then, Tính tẩu.
Thời gian trôi qua rất nhanh, dù còn rất nhiều việc phải làm, nhưng những ý tưởng đang hình thành. Làng Chang đã có du khách đến tham quan, nghỉ lại homestay do nhóm thanh niên của làng tạo nên. Vào ngày cuối tuần, khách được thưởng thức những đêm lửa trại cùng những điệu Then dặt dìu. Rượu ngô men lá, trà shan tuyết được du khách rất thích thú.
Thế nhưng có một nữ du khách vẫn lỗi hẹn. Đó là Hà, người đã đem đến cho Tâm động lực rất lớn để tạo nên một ngôi làng du lịch hôm nay. Tâm suy nghĩ rất nhiều về tình cảm của Hà đối với mình. Có một điều gì đó mà anh không thể gọi tên. Hà vẫn nhiệt tình, quan tâm chia sẻ từng công việc với anh. Hà hẹn với Tâm sẽ sắp xếp công việc để thăm lại làng Chang, xem thành quả của Tâm cùng nhóm bạn. Thế mà đã hai cuộc hẹn bị lỡ. Có lẽ nào…? Tâm cảm thấy mắc nợ với Hà, anh tự nhủ sẽ cố gắng không làm phiền cô nữa.
Công việc bận rộn, khiến Tâm quên thời gian. Chỉ đến khi còn một mình với đêm thâu, anh mới đem nỗi niềm riêng tư ra gặm nhấm. Trong sâu thẳm tim anh, hình bóng Hà vẫn in đậm ở đó. Đã một tuần nay, anh và Hà không nói chuyện với nhau. Mỗi lần chiếc điện thoại rung lên, anh luôn mong đó là cuộc gọi của Hà, nhưng…
Cuối tuần này, làng Chang đón một đoàn khách đến thăm. Đoàn khách rất đặc biệt, toàn là đại diện của các công ty lữ hành đến tìm hiểu để kết nối tour du lịch. Tâm tất bật phân công các thành viên mỗi người một việc. Những món ăn đặc sản rau rừng, lợn mán, cá, tôm của vùng hồ, rượu ngô men lá đã sẵn sàng để phục vụ du khách. Đội văn nghệ thì tập lại các làn điệu Then. Tâm lo lắng nhất là chuẩn bị giới thiệu với du khách những điểm đến hấp dẫn. Đây là bí kíp mà Hà thường nhắc anh phải thật chú trọng để thu hút du khách, họ thích thú khám phá cảnh quan thiên nhiên, những hoạt động văn hóa bản địa. Tâm thấy rất hào hứng. Anh dành thời gian xây dựng kịch bản, chau chuốt từng lời văn. Khi công tác chuẩn bị đã hòm hòm, Tâm mới có thời gian cho riêng tư. Anh mở điện thoại, đọc lại các tin nhắn của Hà. Rất nhiều công việc anh làm có sự góp sức rất lớn của Hà. Một nỗi nhớ vu vơ cứ quẩn quanh trong tâm trí, anh muốn nhấn một cuộc gọi cho Hà mà sao bàn tay nặng như đeo đá…
Sáng nay, Tâm thức dậy khi sương đêm còn chưa tan. Anh khoác bộ quần áo Tày truyền thống, đứng trước gương chải chuốt, thấy mình mang một trọng trách đặc biệt. Những làn khói bếp từ căn nhà sàn homestay bay lên hòa vào màn sương mỏng. Tâm thấy hồi hộp, xen chút lo lắng. Anh kiểm tra lại các khâu công việc. Các món ăn đặc sản của núi rừng có thể chưa đủ hấp dẫn du khách. Những sản phẩm du lịch khác anh cảm thấy còn mung lung, nhất là điểm tham quan, trải nghiệm cho du khách thì chưa biết có giữ được chân họ không. Bất chợt anh lại nghĩ đến Hà. Giá như có cô ấy ở đây lúc này...
Trời hôm nay nắng đẹp. Đã quá 12 giờ trưa mà đoàn khách vẫn chưa đến. Tâm bồn chồn lo lắng. Vì đây là đoàn khách có thể làm nên thành công của anh và ngược lại. Tâm sốt ruột đi ngược lên đỉnh dốc để nhìn về phía con đường dẫn vào làng. Bất chợt, phía xa xa thấp thoáng 2 xe ô tô. Một chiếc xe con đi trước, theo sau là một xe du lịch. Họ đến rồi! Anh gọi điện thông báo cho bộ phận lễ tân. Vài phút sau, 2 chiếc xe đã rẽ vào ngôi nhà sàn homestay. Mấy bạn nữ mặc áo Tày đã đứng sẵn chờ khách.
Dù vừa trải qua quãng đường dài, nhưng ai nấy đều vui khi họ được chào đón nồng nhiệt và có chút mới lạ. Tâm cảm nhận rõ trên gương mặt mỗi người khách. Tâm đứng đón, chào hỏi từng người khách một cách chân thành. Khi tưởng chừng khách đã xuống xe hết, Tâm quay người định đi vào, thì bất ngờ một giọng nữ rất quen:
- Anh ơi, vẫn còn khách ạ, hihi!
Tâm sững người, không tin vào tai mình. Anh tiến đến cửa xe ngó vào trong khoang. Hà vẫn đứng đó, nụ cười rạng ngời xen chút ngượng ngùng, nói:
- Vẫn còn hành khách cuối cùng. Anh không định đón sao?
Tâm bối rối vì quá bất ngờ, nhưng anh cố trấn tĩnh nói với giọng điệu vui:
- Ồ, khách này mình không quen, trả về Hà Nội. - Tâm vừa nói vừa bước lên xe xách chiếc vali của Hà xuống.
Hà dừng lại ở bậc xe cuối cùng có ý chờ. Rồi hai người sóng đôi bước những bước cùng nhau đầu tiên ở ngôi làng vừa lột xác thành điểm du lịch. Lúc này, tất cả các thành viên trong đoàn khách đứng thành hàng trước homestay cười vang và vỗ những tràng pháo tay dài cổ vũ 2 người. Thì ra, Hà đã âm thầm tạo nên một màn kịch đầy bất ngờ. Những tình tiết không có trong kịch bản của Tâm. Có lẽ cô làm vậy để khiến những nỗ lực của anh được đẩy đến giới hạn cao nhất. Nhưng điều quan trọng nhất là cô đã kết nối với các công ty lữ hành đến làng Chang để mở ra một không gian mới, một điểm đến đầy tiềm năng...
Sau một ngày đi khảo sát, thăm thú và tham gia các chương trình văn hóa đậm bản sắc cùng những người dân chân thành, mến khách. Men rượu ngô nồng nàn chuếnh choáng dưới trăng. Du khách đã có một buổi tối trải nghiệm thú vị. Khi các thành viên trong đoàn đã yên vị trong ngôi homestay, Hà cùng Tâm dạo bước trên con đường làng đầy ánh trăng. Tâm kể cho Hà nghe về công việc, thăm dò cô về sự chuẩn bị có được chu đáo? Hà làm như chăm chú lắng nghe, nhưng thực ra cô đã mường tượng ra quang cảnh làng Chang qua các bức ảnh, tin nhắn Tâm gửi cho cô. Khi hai người đi tới một khoảng đất trống, bãi cỏ xanh lấp lánh ánh trăng, Hà bất ngờ dừng lại, nắm bàn tay anh. Cô cảm nhận những nhịp đập bối rối của anh, rồi chủ động nắm lấy bàn tay anh, nói:
- Anh còn nợ em, câu chuyện về truyền thuyết núi Shan. Hôm nay anh nhất định phải kể cho em nghe về truyền thuyết đấy.
Nói rồi, Hà bước lên, quay người đối mặt với Tâm, cố tạo một không khí thoải mái. Một chút ngập ngừng, cuối cùng anh cũng lấy lại can đảm, nói:
- Nếu em muốn nghe, chuyện dài đấy! - Anh kéo Hà cùng ngồi xuống bãi cỏ. Ánh trăng lúc tỏ lúc mờ. Gió từ núi Shan vi vút thổi qua cánh đồng cuốn những chiếc lá khô quấn quýt vào không gian mênh mông. Tâm hướng về phía núi Shan, giọng anh trầm xuống bắt đầu câu chuyện:
“Chuyện kể rằng, xưa người dân làng Chang chịu thương chịu khó làm lụng quanh năm, cuộc sống mỗi ngày thêm no đủ. Nhưng bỗng một ngày, trời đất tối sầm, mưa xối xả suốt ngày đêm, nước dâng cao cuốn trôi hết nhà cửa, trâu bò, thóc lúa ra sông. Dân làng chết đuối gần hết. Chàng trai tên Shan may mắn bám được vào ngọn cây thoát chết. Nhưng cha mẹ anh đã bị thủy tề cuốn trôi ra biển. Nỗi đau khiến những người còn sống mất hết tinh thần. Shan nghĩ không thể khóc than mãi. Anh quyết định phải vực lại tinh thần của làng. Để tránh những cơn lũ quái ác, Shan thuyết phục dân làng chuyển lên sườn đồi cao dựng lại nhà cửa. Những ngày sau trận lũ, dân làng đói khát, vào rừng nhặt lá cây, đào củ ăn qua bữa. Thương cảnh dân đói khổ mà không biết làm thế nào. Nhiều đêm Shan thức trắng, nghe sâu thẳm những lời than khóc. Trong những giấc mơ, Shan vẫn thấy bóng hình những người thân đang vật lộn giữa đêm tối bão bùng, họ gào khóc trong tuyệt vọng.
Mỗi lần nhớ lại cái đêm kinh hoàng đó, trái tim Shan như thắt lại. Nỗi đau âm ỉ gặm nhấm dân làng, không khí u buồn tang tóc. Shan dù mạnh mẽ, nhưng anh chưa biết phải làm gì để dân làng nguôi ngoai nỗi đau. Shan chợt nhớ ra cây đàn cổ làm bằng gỗ quý mà ông nội vẫn thường dùng để tấu lên những làn điệu vui nhộn trong mỗi dịp làng có lễ hội.
Nhưng không hiểu sao, khi Shan vừa nẩy những dây đàn, âm thanh của nó réo rắt nghe bi ai lạ thường. Bầu trời như muốn sụp xuống. Gió reo từng cơn qua vách đá. Tiếng đàn dội vào núi, vọng lại những lời thở than. Những ngón tay của Shan cố giữ chặt sợi dây đàn. Anh không muốn dân làng thức giấc, nghe những âm thanh buồn.
Sợ dân làng thêm đau buồn, Shan cất cây đàn lên mái lá. Nhưng tâm trạng anh cứ bồi hồi như có điều gì thôi thúc. Một đêm trời sáng trăng, anh lại mang đàn ra gảy, tiếng đàn ngân lên như lời trách móc cứ dội vào vách núi mà ngân mãi không thôi. Dưới ánh trăng mờ, núi rừng lao xao, một làn gió mát lướt qua, Shan cảm thấy có mùi hương thơm ngát tỏa khắp không gian. Từ lưng chừng vách đá, một giọng nữ dịu dàng vọng xuống.
- Này chàng trai ơi, tiếng đàn của anh nó yếu ớt và bi ai lắm. Nó thể hiện sự yếu đuối và mặc cảm. Nhưng bây giờ là lúc dân làng cần anh mạnh mẽ để giúp họ vượt qua hoạn nạn.
Shan giật mình, nhìn lên vách đá, một bóng người con gái xinh đẹp như tiên sa, mái tóc đen dài óng mượt. Cô nhìn anh như trách móc. Shan chưa kịp nói câu nào, người đó đã vụt biến mất. Đêm đó, Shan không thể chợp mắt. Tiếng người con gái ấy cứ vang lên trong tâm trí anh. Một ngày nữa dài lê thê. Khi núi rừng chìm dần vào giấc ngủ, Shan lại lấy cây đàn ra gẩy. Tiếng đàn vừa ngân lên, một cơn gió nhẹ, mùi hương thơm phảng phất, bóng áo trắng lại xuất hiện trên vách núi. Shan đứng bật dậy như thể sợ người đó biến mất…”
Nghe đến đây, Hà nép vào Tâm, ngả đầu lên vai anh. Mái tóc buông ngang vai thơm mùi hương hoa bưởi. Tâm dụt dè quàng nhẹ tay ngang vai Hà. Hai người lặng im. Gió từ dãy núi Shan nhè nhẹ mơn man mái tóc mềm của Hà. Trăng mờ tỏ tỏa sáng khắp không gian yên tĩnh. Những làn sương đêm lởn vởn lưng chừng núi. Bất giác, Hà nắm chặt bàn tay Tâm, ngước nhìn anh dò xét. Tâm cười ngượng ngùng, rồi lấy hết sức can đảm vuốt nhẹ mái tóc mềm như lụa đang xòa trên gương mặt trái xoan xinh xắn. Hà chỉnh lại chiếc áo khoác mỏng Tâm mặc. Chiếc áo mà cô mua từ Hà Nội tặng anh. Rồi thì thầm:
- Câu chuyện hay quá, anh kể tiếp đi. Rồi hai người sao nữa?
Tâm cảm thấy được giải tỏa áp lực, anh chỉnh lại tư thế, tay vẫn nắm tay Hà, chậm rãi kể:
“…Hai người cứ nhìn nhau như thế mà không ai nói một lời. Rồi cô gái lấy từ trong tay áo một nhành cây thả vào gió. Nhành cây lả lướt dưới trăng rồi liệng về nơi Shan đứng. Đúng lúc đó người con gái áo trắng lại biến mất vào bầu trời đêm. Nhành cây xanh mướt, có mùi hương thơm rất quen. Shan ngắm nghía nhành cây hồi lâu, rồi mang về đặt ngay ngắn trên bàn tre cạnh giường ngủ. Đêm đó, khi anh vừa say giấc, chợt một bàn tay mềm mại nắm tay anh thì thầm:
- Hỡi chàng trai của núi rừng, chàng là linh hồn của bản, chàng không được gục ngã. Em sẽ giúp chàng xây dựng lại làng Chang.
- Nhưng nàng là ai, sao nàng…? - Shan thảng thốt trong giấc mơ. Người con gái vội đặt ngón tay lên môi Shan:
- Em là Tuyết, một tiên nữ của trời. Đêm đêm nghe tiếng than thở của chàng, của dân làng mà tim nhói đau. Em đã trốn Ngọc hoàng xuống đây để cùng chàng giúp dân làng. Chàng không được nói với ai. Nhành cây em tặng chàng là một báu vật của trời, là giống chè mà Ngọc Hoàng và Thiên đình thường dùng. Chàng hãy trồng nó trên khu đồi chàng vẫn ngồi gảy đàn. - Nói rồi nàng Tuyết hôn nhẹ lên má Shan và biến mất vào đêm.
Shan bừng tỉnh, một giấc mơ thật lạ. Chiếc bàn tre cạnh bên bỗng rung nhẹ. Anh vội cầm lên nhành cây mà tiên nữ trao cho. Trong mùi hương thơm dịu của nhành cây ẩn chứa một vị ngọt chát rất lạ. Hôm sau, làm theo lời tiên nữ, Shan trồng nhành cây trên một khu đất bằng phẳng nhất. Lạ thay, nhành cây mọc lên rất nhanh, chả mấy chốc đã thành một cây to, cành lá xum xuê. Những búp non những ngón tay mềm mại có một mặt xanh thẫm, một mặt ánh lên lấp lánh như tuyết, tỏa ra mùi hương thơm ngây ngất. Từ hôm đấy, đêm đêm nàng Tuyết lại xuất hiện cùng Shan nhân ra thêm nhiều cây. Một thời gian sau, những cây chè quý hiếm đã phát triển thành một vùng chè xanh thắm. Cây chè đã giúp dân làng Chang thoát khỏi cảnh nghèo đói. Thương lái khắp nới tìm đến mua búp chè…
Shan rất vui được tiên nữ tặng giống cây quý để cứu dân làng. Nhưng rồi, nàng Tuyết không xuất hiện nữa. Đêm đêm anh lấy cây đàn ra gẩy, những âm thanh da diết vang vọng núi rừng. Trong sâu thẳm tim anh có một nỗi nhớ thương khôn nguôi. Đêm đó anh thiếp đi ngay dưới tán một cây chè to. Gió núi lan man trên những tán cây. Bỗng một bàn tay ấm và mềm mại nắm chặt tay anh thổn thức:
- Chàng ơi, em sẽ không thể cùng chàng tiếp tục công việc được nữa. Em phải ở lại trời vì Ngọc Hoàng biết chuyện không cho em ra khỏi cổng trời nữa. Đây là lần cuối cùng chúng ta bên nhau.
Một nụ hôn nhẹ lên má, Shan nắm chặt tay nàng Tuyết nghẹn ngào hai hàng nước mắt. Một cơn gió nhẹ lướt qua, hương thơm dìu dịu. Shan choàng tỉnh giấc. Núi rừng mênh mông chết lặng. Nước mắt anh cứ chảy mãi không thôi. Anh xòe bàn tay và thấy hai chữ “Shan Tuyết”. Đêm ấy, anh lấy dao khắc lên tất cả những cây chè hai chữ Shan Tuyết…”.
Nghe chuyện, Hà như hóa thân vào nàng Tuyết. Hai tay cô níu chặt cánh tay săn chắc của Tâm. Giọt nước mắt mặn chát nơi khóe môi. Cô cố nén cảm xúc. Nhưng sâu thẳm trong tim mình, cô cảm thấy có điều gì rất lạ. Tâm bối rối dìu Hà đứng lên. Hai người nắm tay nhau lặng lẽ bước trên con đường mòn của làng Chang. Trên đỉnh núi Shan, tiếng gió vi vu va vào vách đá. Nghe văng vẳng tiếng gọi thì thầm của nàng Tuyết. Dưới ánh trăng mờ, hai bóng người đan vào nhau…
***
Trở về Hà Nội, mang theo những tâm tư của núi Shan. Hà biết, trái tim mình đã thuộc về nơi ấy. Cô gái Hà Nội mang trong mình sự nhạy cảm của người từng sống giữa phố xá đông vui, nay lại tìm thấy trong sự trầm lặng của núi rừng một tiếng gọi rất riêng. Cô yêu sự giản dị chân thành của Tâm, ánh mắt luôn cháy lên ngọn lửa của trách nhiệm và tình yêu quê hương…
Những cuộc hẹn hò kẻ ngược, người xuôi mỗi ngày tạo nên chất keo gắn kết hai người trẻ đồng điệu. Những mùa xuân mới, hương chè shan tuyết nồng nàn đan quyện vào những ngày hội vui. Khi những búp chè shan tuyết mơn mởn lấp lánh ánh tuyết trắng tinh dầy kín trên từng cây chè cổ thụ, dân làng Chang lại thấy Tâm và Hà cùng nhóm thanh niên trong làng hái đem về sao, chế biến thành sản phẩm đặc sản chè Shan tuyết núi Shan hảo hạng.
Tình yêu của Tâm và Hà như một mạch suối trong, chảy len lỏi qua cánh rừng chè shan, gieo từng những mùa hy vọng. Người làng Chang ví họ như sự tiếp nối của chàng Shan và nàng Tuyết trong truyền thuyết núi Shan.
N.T.H
Minh họa của Tân Hà
26-12-2025
26-12-2025
26-12-2025
26-12-2025








