Nguyễn Hữu Dực

Những con đường
Ngõ phố
Bỗng nhiên như chật lại
Đã náo nức người xe ngược xuôi
Đường Chiến Thắng Sông Lô
Đã tràn đầy lan, đào, cúc, huệ.
Bến sông xưa tấp nập người về
Tím chiều buông
Tiếng chuông chùa ngân nga
Nhớ thơm gạo Ỷ La
Nồng nàn hương hoa Kim Phú
Lời tỏ tình có hoa sữa, vầng trăng chứng giám
Ánh sao rơi trong mắt thương thầm
Phố gạt bùn đi để đón một mùa xuân
Con nước đỏ chỉ còn trong ký ức
Nhà tươi áo, cây ủ mầm ôm lá
Xuân đang về trong ánh mắt yêu thương
Trời đã trong
Én cõng xuân về trải lộc xanh
Cửa sổ nhà ai, bập bùng tiếng ghi ta
Bài “Mùa xuân nho nhỏ”
Ôi hạnh phúc từ tay ta và tất cả
Cho Tuyên mình nồng nàn những mùa xuân.








