Truyện ngắn của Văn Giá

Nghe tin Sa mất được ít ngày, định bụng sắp tới có dịp đi qua cung đường ấy, rẽ vào nhà Sa thắp cho Sa nén hương. Khổ thân. Thôi thì cũng đã kịp có chồng con. Chồng làm kiểm lâm gì đó. Thế thì cũng có của ăn của để. Ở miền rừng, làm cái nghề này là hái ra tiền. Nếu khá giả thì mừng cho Sa. Chứ làm nghề dạy học cấp hai như Sa đủ ăn cũng là may lắm. Thấy bảo đã có một cô con gái đang bé tẹo. Mất vào tuổi chưa đến ba mươi, thế là vắn số. Sa còn trẻ quá...
Ngày tôi lên dạy học ở một trường Sư phạm miền rừng Tây Bắc. Năm ấy mới chỉ ngoài đôi mươi. Tuổi đang yêu. Cho dù đời sống miền rừng những năm 80 của thế kỷ trước đói dài đói rạc, đói theo nghĩa chân thực nhất của từ này, nhưng lòng trẻ sức trẻ vực con người ta dậy. Vẫn nghêu ngao ca hát. Vẫn tình tang yêu đương. Vẫn không quên đọc sách. Như một thứ cây hoang, giữa gió Lào rát mặt, sông suối cạn kiệt vẫn trổ lên những mầm lá non tơ.
Lúc đó, Sa đang là sinh viên năm cuối. Một anh giáo trẻ mới ra trường so với một sinh viên năm thứ ba, tuổi chênh nhau chẳng là bao. Chúng thừa sức bắt nạt các anh giáo. Chúng ỡm ờ gọi khi là thầy lúc là anh. Rồi cuối cùng là anh thật. Ngày ấy, Sa có một cô bạn rất thân tên là Mến. Mến tóc dài, Sa tóc ngắn. Mến dong dỏng, Sa đầm đậm. Mỗi đứa có một vẻ xinh khác nhau. Mến nhanh nhảu, tháo vát. Sa thì có phần chậm chậm, thật thà. Nói thế cũng chưa chính xác, Mến cũng thật thà, nhưng thuộc diện khôn ngoan, khôn mà ngoan, biết điều, nhanh như sóc.
Mỗi lần Sa hay Mến trở lại trường sau mấy ngày tranh thủ về nhà thể nào cũng có những thức ăn bố mẹ bắt mang theo. Khi thì thịt gà kho sẵn, khi chiếc đùi lợn mới luộc đang còn nóng, khi thì rau nọ quả kia... Con gái thường để tâm đến việc ăn uống. Mỗi khi như vậy, Sa và Mến hay mang lên phòng ở của tôi để nấu nướng ăn cùng. Nghĩ lại vẫn còn hơi xấu hổ. Mỗi khi như thế, cái ông anh là tôi ăn chả biết ý tứ gì. Trong khi hai đứa nhỏ nhẻ, tôi ăn hùng hục, ăn như con ma đói. Chúng tôi đói thật. Đang cái tuổi sung sức nhất, lẽ ra cần được no đủ nhất để lớn thì chúng tôi, những đứa trai mới ngoài hai mươi tuổi bị bỏ đói ở miền rừng.
Một cái tổ “tam tam” hai gái, một trai rất tự nhiên quấn túm lấy nhau, hay tụ bạ ăn uống xì xục cùng nhau, thỉnh thoảng cùng ra thị trấn xem phim ngoài bãi chiếu công cộng, cuối chiều hay cùng đi dạo loanh quanh. Ngoài thị trấn có một cái hồ rộng, chung quanh bờ có lối đi được trải đá dăm nhỏ, sạch sẽ, tiện cho việc đi dạo. Rất nhiều các buổi chiều, sau khi cơm nước xong, chúng tôi lại cùng nhau thả bộ ven hồ.
Này, ba đứa chúng mày như ba ông đầu rau í.
Ba ông đầu rau là hai ông một bà, chứ sao đây là hai bà một ông?
Đây là ba ông đầu rau của thời hiện đại...
Chúng bạn trêu chòng, mặc kệ.
Khi bị/được trêu như thế, vô tình lại là những gợi ý để cho cả ba trong nhóm thấp thoáng nghĩ về. Có lẽ vậy. Chẳng biết Sa vào Mến thế nào, chứ tôi đã từng vẩn vơ rằng nếu mình yêu một trong hai đứa thì sẽ yêu ai? Chắc không dễ đâu. Mỗi người có những vẻ đẹp riêng. Nếu lấy Mến làm vợ sẽ có một đời sống tươm tất hơn. Còn với Sa, có thể đời sống nội tâm được chăm sóc nhiều hơn, nhưng chấp nhận nghèo là cái chắc. Sa không có cái tháo vát của người vun quén, làm ăn. Lại so về nhan sắc, Mến dong dỏng cao, người xương xương, mong mỏng, dáng mốt. Sa đậm đà, đàn bà hơn, phồn thực hơn. Ấy là nghĩ vậy, chứ tôi không dám chắc điều gì. Đàn bà luôn bí ẩn. Cánh đàn ông đừng tưởng bở. Mình nghĩ thế này, nhưng có thể họ hoàn toàn khác... Riêng tôi tự dặn lòng tốt nhất đừng có tình tang với em nào. Để yên thì giữ được cả nhóm. Chỉ cần một người thuộc về một ai đó, chắc chắn nhóm sẽ tan. Chắc các nàng cũng nghĩ thế.
***
Nhà của Sa nằm ở đầu một con dốc rìa thị trấn. Các cụ dưới xuôi, kéo nhau lên khai hoang, rồi định cư ở nơi này. Gia đình đông con. Sa là thứ tư. Mỗi khi tôi có dịp ghé qua chơi, thấy con bé út học lớp hai lớp ba gì đó được cả nhà gọi là Út Mười, một cách gọi theo kiểu miền Nam. Hỏi ra, bé út ấy đúng là thứ mười trong nhà thật, chứ không như tôi hình dung ban đầu theo cách gọi Nam bộ chỉ là thứ chín. Chắc là do tôi bẻm mép sao ấy, mà Út Mười lúc nào cũng quấn lấy tôi, hỏi đủ thứ chuyện. Tự nhiên, nhờ Út Mười mà cảm giác thân gần với gia đình cứ ngày một mặn mà hơn. Ông bà chủ yếu làm vườn, nương rẫy, không thể nói là khá giả được, nhưng cũng không đến nỗi nghèo. Cách sống của gia đình về cơ bản là tự cung tự cấp. Rau đầy vườn. Cá đầy ao. Gà đầy chuồng. Mùa nào thức ấy, không thiếu thứ gì. Mỗi lần Sa về thăm nhà rồi trở lại trường, không có sức mà mang theo những thứ “nhà giồng được” ấy.
Do là anh em thân nhau, nên mỗi lần xe về xuôi, hoặc những chuyến đi công tác qua, tôi đều hẹn Sa sẽ vào nhà chơi thăm các cụ, nhất là muốn được gặp Út Mười. Nghe nó cười, nhìn nó ríu rít bên ông anh hờ là tôi, tự nhiên thấy lòng mình dào lên biết bao trìu mến, với Sa, với cả gia đình đông đúc này.
Chị Lan, chị cả của Sa, giáo viên cấp hai, đã lấy chồng, sống ngay ở thị trấn. Mỗi lần tôi về chơi, chị đều có mặt. Có hôm, chị sà vào bếp làm cơm giúp các cụ để đãi tôi. Không như hai cụ luôn gọi tôi là “thầy giáo” theo phép xã giao, chị Lan khi gọi là em, lúc mày mày tao tao thân mật. Chả gì chị cũng là chị cả của Sa, lại cùng làm nghề dạy học. Một lần, tôi rẽ vào thăm nhà, hôm ấy Sa không về, gặp chị Lan ở đó, đang lúc vui chuyện, chị hỏi thế chúng mày tính thế nào để các chị còn lo chứ? Tôi tự nhiên mặt đỏ lên, bẽn lẽn. Dạ, chúng em đã có chuyện gì đâu ạ. Chị cười giòn tan. Chị bảo, cậu mà để cái Sa ế là tại cậu đấy nhé!...
Thực lòng, trong tôi chưa hề có chút cảm xúc yêu đương nào với Sa, kể cả với Mến. Do mấy anh em quý nhau, lại hay gặp nhau, mỗi lần gặp toàn chuyện vui đùa tếu táo, ăn ăn uống uống, lòng thật vô tư. Có phải gần nhau quá nên khó yêu? Người ta bảo, tình yêu chỉ có thể khởi lên khi mỗi đứa nhìn nhau vẫn còn thấy lạ, chứ quen quá rồi, thậm chí thấy cả những khía cạnh đời thường trần tục của nhau nữa thì khó có cảm xúc yêu đương lắm. Mà cũng nể nữa chứ. Đang vui vẻ cả bộ ba thế này, tự nhiên đi yêu một đứa, mà chắc gì đã yêu được, dẫu có yêu được khéo cũng dễ mất lòng đứa còn lại, rồi thì nhóm cũng dễ tan. Giữa cái được và cái mất, chả biết thế nào. Để tránh sa chân vào cái mớ bùng nhùng có thể, dường như ba đứa đều cố ý đối xử với nhau thật vô tư, trong trẻo và vô sự.
Một lần, Út Mười được nghỉ hè sớm, theo chị lên trường chơi. Buổi chiều chủ nhật, con bé đòi chị dẫn lên phòng tôi. Nó thích lắm. Nó bảo cho em ở đây với anh nhé. Tôi nhìn Sa, cười. Thật không? Ở với anh thì vui quá còn gì bằng. Chị Sa có cho phép không đã? Sa bảo, thế có biết nấu cơm, rửa bát, quét nhà không mà đòi ở với anh? Mến chen vào, chuyện vặt, lo gì em nhỉ. Cứ ở đây, tới bữa, các chị lên phụ giúp... Cả Út Mười, cả tôi đều vui ra mặt. Sa và Mến nấu nướng. Phòng thì chật. Bếp chỉ là một cái khoang nhỏ sau cùng trong phòng được ngăn ra. Út lăng xăng ra vào phụ bếp. Tôi như “ông tướng” ngồi đọc báo. Thỉnh thoảng Út lại chạy ra hỏi tôi có nước mắm không, có mì chính không, dầu rán còn không... Ờ, lo gì, nếu không có thì lại mang bát chạy sang mấy phòng bên cạnh. Các đồng nghiệp cũng độc thân, cũng cơm niêu nước lọ. Nhiều thứ đồ làm bếp mắm muối tương cà gần như là dùng chung vậy.
Đến lúc khuya, thấy Sa và Mến bảo thôi Út ơi chuẩn bị về dưới Ký túc xá thì con bé mới ngỡ ngàng, nhướng mắt lên ý chừng không hiểu. Sa ôm Út vào lòng rồi giải thích, Út thấy không, nhà của anh có mỗi chiếc giường một, Út mà ở lại thì anh ngủ chỗ nào được, chả lẽ ngủ ở bếp? Hiiii... Thế nên, Út phải về chỗ các chị. Tối nay cho ngủ với chị Mến nhé. Tôi đế vào, ngủ với anh chán chết đi ấy mà, được ngủ với chị Mến là nhất rồi. Con bé ý chừng đã hiểu, miễn cưỡng ra về.
***
Tết năm ấy tôi bị phân công trực trường, không được về quê. Cả nước đang chiến tranh biên giới với Tầu. Lực lượng trực Tết gồm cả giáo viên và sinh viên. Không ngờ năm ấy Mến phải ở lại. Thấy Mến trực, Sa cũng xung phong trực cùng. Nhưng không hiểu sao, do đăng ký muộn, hay vì gì đó, nên Sa không được chấp nhận. Khi biết tin tôi và Mến ở lại trực Tết, Sa tiếc hùi hụi. Báu gì trực Tết em ơi, nếu đổi được, anh đổi cho em luôn. Mến cũng bảo thế. Sa thì một mực tiếc ơi là tiếc.
Đội trực khá đông, cả thầy lẫn trò dễ đến gần ba chục người. Nhiệm vụ của đội là không để cho người lạ, nhất là dân bản chung quanh thả trâu bò vào vườn trường. Ngày ấy, trường được ngăn cách với chung quanh chỉ một hàng rào dây thép gai mỏng mảnh, chăng thưa, có chỗ cột xi măng gẫy đổ rạp xuống. Đám thanh niên bản người Thái, mỗi khi “oanh tạc” vào trường tán gái, đều đi theo những lối này, lâu dần thành lối mòn nhẵn thín.
Ngày thường, khuôn viên trường đông vui là thế, nay tất cả vắng tanh. Thỉnh thoảng lưa thưa bóng người tuần tra. Thỉnh thoảng tiếng loa phát thanh của trường cọt kẹt vang lên bản tin, bài hát gì đó nghe không mấy khi được rõ. Vẩn vơ. Nhớ nhà. Giờ này ở quê chắc cả nhà đang mổ lợn, đụng thịt, gói bánh chưng, cúng giỗ và đánh chén. Chắc cánh sinh viên sẽ nhớ nhà hơn. Chúng đang còn trẻ, lần đầu tiên ăn cái Tết xa quê.
Chiều muộn, tôi phất phơ đi xuống ký túc xá tìm Mến.
Ra phố dạo chút đi em. Ở phòng cho nó mốc người ra à?
Mến nhận lời ngay. Hai đứa lững thững trên con đường nhỏ dẫn ra thị trấn. Đường phố vắng tanh. Thỉnh thoảng mới bắt gặp một bóng người. Hầu như các ngôi nhà ven đường đều đóng cổng. Không hiểu nếu ai đó nhìn thấy một đôi trai gái trên đường trong chiều muộn ngày ba mươi Tết họ sẽ nghĩ gì nhỉ... Chúng tôi lại chọn lối ra ven hồ quen thuộc. Chuyện trên trời, dưới biển, chứ cũng chẳng có một câu chuyện nào cho ra đầu đuôi.
Mến hỏi, cái Sa bây giờ đang làm gì nhỉ? Ờ, bây giờ tôi mới nhớ rằng có Sa trong nhóm của mình. Mến tự trả lời, chắc đang làm cỗ để cúng giao thừa. Nếu ở nhà, em cũng phải làm những việc như thế.
Bạn đọc nhớ cho, câu chuyện đang kể thuộc vào những năm 80 của thế kỷ trước, chưa hề có điện thoại di động, đi lại đang còn cực kỳ khó khăn. Từ Hà Nội lên tới nơi tôi công tác mất đứt hai ngày xe khách, vô cùng vất vả. Giá như bây giờ, đang ngồi với Mến như thế này, chúng tôi có thể rút phắt con Iphone ra để mà gọi cho Sa chứ đâu mà phải ngồi nhớ nhung, đoán già đoán non gì nữa.
Tự nhiên, cả hai nghe thấy tiếng pháo nổ từ nhà ai vọng lại. Mến vỗ vai tôi nhắc về đi anh, muộn rồi, lỡ đến phiên trực không có mặt thì bị kỷ luật đấy. Hai đứa đứng dậy, men theo lối tắt về trường. Trên đường, bỗng tiếng pháo nổ râm ran. Ban đầu một vài nhà. Ngay sau đó dồn lên nhất loạt. Pháo tràng. Pháo rời. Pháo tét. Pháo đùng. Cơ man nào là tiếng pháo. Chắc sắp đến giao thừa. Tôi bất giác cầm tay Mến, về nhanh lên kịp thắp hương giao thừa, kẻo muộn. Hai đứa thi nhau chạy. Được quãng, Mến ngồi sụp xuống kêu đau. Cúi xuống xem, quai guốc đã bị bật. Tình thế thật nguy nan. Thôi, bây giờ em chịu khó đi bộ, đưa guốc anh cầm cho. Đành phải thế chứ biết tính sao. Ban đầu đi cà nhắc, một bên guốc, một bên không. Sau thấy bước đi khó khăn, Mến bỏ guốc, đi chân đất. Vừa bước đi vừa xuýt xoa. Xung quanh bốn bề tiếng pháo vây bủa. Các ngôi nhà dân hai bên đường lóe sáng. Mùi khói thuốc pháo thơm phức. Cái âm thanh pháo nổ cùng với mùi khói pháo thân thuộc từ thời con trẻ, nay ngào ngạt thức dậy. Bỗng Mến ngồi thụp xuống không chịu đi. Tôi cũng ngồi xuống theo. Đến nước này thì đành mặc kệ giao thừa, mặc kệ cúng kính. Hai đứa nép vào vạt cỏ bên đường. Tự nhiên Mến đổ vào người tôi. Toàn thân Mến run lên bần bật. Tiếng khóc nấc lên, không ý tứ, không gìn giữ, nức nở.
- Em đau à?
- Không!
- Vậy sao?
Em muốn khóc. Vâng, em tự dưng muốn khóc.
Bất giác, tôi đưa tay lên chùi nước mắt cho Mến. Đôi mắt Mến lấp lánh trong đêm. Rồi cứ thế, môi hai đứa tìm nhau lúc nào không biết. Một cái hôn sâu, đói khát, mằn mặn. Bỗng Mến đẩy tôi ra, cái Sa nó biết chúng mình thế này thì chết. Nói xong, Mến vùng dậy, bước đi dứt khoát trên đường trở về trường. Thỉnh thoảng bước chân khuỵu xuống do dẫm lên hòn sỏi sắc. Tôi thở dài lóc cóc đi theo, để ý khi nào nàng xuýt xoa, tôi đỡ nàng lên cho bớt đau.
- Anh đưa em về Ký túc xá nhé?
Mến gật đầu. Khi chia tay, Mến bảo anh đừng về, vào phòng em chơi với mấy đứa bạn em một chút cho vui. Chắc bọn nó cũng nhớ nhà lắm đấy.
Mấy ngày Tết năm ấy chúng tôi thỉnh thoảng tranh thủ lén gặp nhau. Cả hai đều rất sợ có người biết chuyện. Ngày ấy, yêu đương vẫn còn bị xem như là chuyện bất chính. Nếu giữ không khéo, liều lĩnh một chút sẽ bị coi như kẻ thách thức nội quy, trêu ngươi các lãnh đạo hoặc đội “cờ đỏ” chuyên theo dõi nền nếp, phong trào...
Tình yêu thường bất cẩn, mù lòa. Nhưng tình yêu cũng khiến người ta lắm khi sáng suốt. Tôi cứ khép cửa hờ, không khóa, tắt đèn. Bất kể lúc nào, thấy an toàn, Mến lại lẻn vào phòng. Chuyện gì đến thì phải đến. Chúng tôi đắm say, hổn hển, mụ mị. Chúng tôi làm vợ chồng cho đến kiệt sức. Tuy nhiên, thỉnh thoảng hình bóng Sa cứ lởn vởn hiện lên trong tâm trí tôi. Chắc Mến cũng thế. Mến luôn miệng bảo, cái Sa nó biết thì chết...
Sau cái Tết năm ấy, Sa và Mến mải lên lớp để kết thúc một số môn học cuối rồi lao vào ôn thi tốt nghiệp. Mùa thi trong những ngày hè nóng rực. Tôi và Mến nhất quyết giữ chuyện riêng, không cho Sa biết. Mỗi khi cả ba gặp nhau, hai đứa làm như vờ không có chuyện gì. Nhớ nhau quá thì vụng trộm trong chớp nhoáng. Chắc Sa không thể biết được. Tiếng ve kêu khắc khoải. Hai bên đường trong khuôn viên của trường trổ lên những vầng hoa phượng đỏ rực. Đêm đêm, mấy dãy lớp học sáng đèn, các sinh viên năm cuối ôn thi. Cuộc sống học đường cứ thế trôi đi trong nỗi âu lo thi cử, trong mơ hồ sắp sửa kết thúc cuộc đời sinh viên mà phía trước chưa biết những gì đang đón đợi...
Thi tốt nghiệp xong, Sa và Mến, mỗi đứa về một miền rừng xa hút. Tôi và Mến không một dự tính, không một hứa hẹn gì. Mà Mến cũng không hề thúc giục, căn vặn điều gì. Như mây trôi nước chảy. Tổ “tam tam” tan tác. Mình tôi ở lại ngôi trường cam phận anh giáo nghèo. Trống vắng và cô độc.
***
Ở đời, định bụng là một chuyện, còn làm được hay không là chuyện khác. Phải dễ đến nhiều năm sau khi Sa mất, tôi mới có dịp đi qua cung đường nhà Sa rồi tranh thủ ghé vào. Tự ngẫm, kể ra mình cũng hơi tệ bạc. Lẽ ra cái việc thăm viếng Sa phải diễn ra từ lâu rồi mới phải. Không rõ công to việc lớn gì hay một thứ cản trở vô hình nào mà bao nhiêu lần dự định toàn bị trì hoãn. Hay do trong thẳm sâu, tôi bị mặc cảm không phải với Sa, bởi vì tôi yêu Mến, mà không, nói yêu không hẳn đúng, tôi và Mến ngã vào nhau mụ mị, vụng dại, rồi cũng chả hiểu sao rất nhanh tỉnh lại. Có lẽ vào quãng thời gian ấy, không khí ngôi trường như thể lúc chiều tàn. Các sinh viên chộn rộn bao nỗi âu lo, bao nhiêu khắc khoải... Vừa đi vừa nghĩ, đến ngõ vào nhà Sa lúc nào không biết. Chiều đã muộn. Nhà không có cổng. Sau mấy năm, ngôi nhà hầu như không thay đổi gì, chỉ khác trước là có cảm giác vắng vẻ quạnh hiu. Tiếng gà mái cục tác trong vườn cùng tiếng đàn gà con chiêp chiếp. Tôi nói to, có ai ở nhà không. Không một tiếng đáp lại. Hỏi lần hai, cũng vậy. Bỗng bên kia vườn, một người đàn bà trung tuổi khăn trùm đầu nói vọng sang, chắc thằng cháu nó đi làm chưa về, anh đến chơi hử? Anh có muốn gọi thằng Sang không thì tôi có số đây này. Tôi mừng quá, xin số gọi cho Sang. Tôi sợ Sang không còn nhận ra tôi. Lát sau, Sang phóng xe máy về. Tay bắt mặt mừng. Khi hai anh em ngồi bàn nước, tôi ý tứ nhìn lên ban thờ. Ôi, thì ra hai bức ảnh bố mẹ Sa như đang nhìn vào chúng tôi. Sang nghẹn ngào, bố mẹ em mất rồi, bà được hơn ba năm, còn ông đi năm ngoái. Sau khi chị Sa em mất, bố mẹ em suy sụp nhanh lắm... Tôi im lặng không biết nói gì. Lát sau, sực nhớ đứng dậy, xin phép Sang thắp cho hai bác nén hương. Tội quá. Hai cụ đi vào tuổi mấy mươi? Bà 68, ông 71 anh ạ. So với thời nay, mất tuổi ấy là hơi sớm. Bất ngờ, tôi nhìn thấy bức ảnh Sa đặt bên cạnh bức ảnh bà mẹ. Cảm giác như một luồng điện chay dọc xương sống. Tôi hỏi Sang, ô thế chị Sa cũng để thờ ở đây luôn à? Sang bảo, con người ta bạc lắm, hắn cưới vợ mới rồi, chỉ sau chưa đầy một năm chị em mất. Mấy đứa con của Sa thì sao? Chị em mới có một cháu gái. Thấy hắn vợ nọ con kia, em xin đưa cháu về nuôi... Thì ra sự thể là vậy. Tội cho Sa quá. Chỉ có người chết là thiệt thôi, chứ hòng mong gì người sống giữ lòng.
Ngồi lúc, Sang bảo, ngày chị em sắp mất, chị em có lần nhắc tới anh. Hôm ấy, chị em mới ở bệnh viện về, thực ra là bệnh viện trả về, em và Út Mười ngồi bên chị, tự nhiên chị ấy bảo không biết anh bây giờ ở đâu, gia cảnh thế nào. Chúng em bảo không ai biết tin tức gì về anh... Nghe thế, mặt tôi nóng ran lên, ngường ngượng. Tôi không biết nói thế nào. Ngày đó đi lại khó khăn, nghèo đói, không có phương tiện liên lạc, con người ta ai cũng bạc mặt kiếm ăn, lòng người ta cũng cằn theo.
***
Một hôm, vào quãng cuối chiều, tôi nghe giọng một người con gái gọi qua điện thoại hỏi anh có nhớ ai không, tôi ấm ớ không nhận ra. Nó bảo, em Út Mười đây. Trời, Út! Lâu nay sao biệt tăm? Nó bảo em đang ở rất gần anh. Rằng em đang công tác ở một bệnh viện tại Hà Nội, rằng cũng có lúc định tìm anh, nhưng lại ngại, ngại mãi rồi thôi. Hôm rồi em về nhà thắp hương cho chị em, anh Sang mới cho em số của anh... Rằng bây giờ tìm được lại anh, em rất vui. Chị em mất tội lắm, chắc anh đã biết. Nghe giọng nghẹn ngào của Út trong điện thoại, tim tôi se thắt.
Nó bảo, thôi, hôm nào anh em mình gặp lại nhau nhé. Nhất định thế. Chứ anh tệ lắm đấy...
Khuya hôm đó, tôi nhận được bức thư qua email của Út, trong đó có đoạn: “Chị Sa rất yêu anh. Nhưng với tất cả lòng kiêu hãnh, chị ấy giấu biệt cảm xúc của mình đến nỗi không nói cho ai biết. Một hôm, nằm trên giường bệnh, chị ấy bảo với em rằng cô bạn thân nhất của chị ấy đã đánh cắp tình yêu của anh, một tình yêu chỉ có chị ấy mới xứng đáng. Thế mà anh biệt vô âm tín từ khi chị ấy ra trường cho đến tận bây giờ, gần 8 năm trời... Anh tệ lắm!”.
V.G
Minh họa của Tân Hà





.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)