Hoa lê còn tươi phố

Thứ năm, ngày 24-04-2025, 10:01| 233 lượt xem

Truyện ngắn của Huyền Nhung

 

 

 

 

Hoa lê trắng một khung trời. Nơi miền sơn cước hữu tình gọi về trong lòng Miên một nỗi nhớ man mác. Cô ngồi hàng giờ chỉ để ngắm những bông lê hãy còn ngậm sương buổi sớm, hay lúc những cánh lê mở căng mình uống nắng buổi trưa, hoặc những cơn gió buổi chiều đỏng đảnh bứt đi vài cánh hoa quá lứa, thả vào miền xanh thẳm mênh mông.

Năm nay, hoa lê lại về trong bao nỗi mong đợi, nhớ nhung, khắc khoải. Suốt một năm qua, Miên cần mẫn chăm bón cho mấy héc - ta lê chẳng phải vì cái thời khắc này sao? Chẳng hiểu sao đêm nay khó ngủ thế. Miên cầm cái đèn pin, toan ra vườn lê, mẹ cô như đọc được bước chân đứa con gái này bèn nói:

- “Trời lạnh thế này, ở yên đấy mà ngủ, ra vườn lê làm gì cho sương nó vã vào người chứ!”.

Nghe để đấy thôi chứ Miên có bỏ vào tai bao giờ đâu. Cô lững thững chậm rãi như thi thời gian với bóng đêm. Ánh trăng đẹp quá, trăng xuyên qua những bông lê ngậm sương mà buông tràn khắp lối. Miên ngồi lại chỗ mặt đá phẳng mà tận hưởng. Tiếng chim từ quy từ xa vọng lại làm cho đêm như tịch liêu trăm lối. Cô nằm vật ra phiến đá lạnh, mặc cho ánh trăng tắm đầm đìa thân thể nõn nường của cô gái vùng sơn cước. Uống nhầm chén rượu thì say rồi lại tỉnh, đằng này Miên lại uống nhầm một nụ cười mà say đắm đêm ngày.

Có tiếng xe ngược dốc. Bản vắng trên cao nên khi có xe, cách xa hàng chục cây số vẫn cảm nhận được tiếng động cơ đang ì ạch vượt dốc. Miên nôn nao đến lạ, cô chạy về nhà nói với mẹ:

- “Có xe ngược mẹ ơi! Chắc là khách muốn ngắm lê sớm nên đi trong đêm”.

Bà mẹ giọng thong thả:

- “Cứ bình tĩnh, khách tới đã có phòng dọn sẵn rồi, không phải lo”.

Mỗi mùa lê, nhà Miên đón hàng trăm, hàng nghìn lượt du khách xa gần. Mấy năm nay, nhờ hoa lê mà nhà Miên cùng bản heo hút này khấm khá lên nhiều.

Thêm gộc củi vào bếp cho ấm, bà Thoa - mẹ Miên - lướt qua mấy gian khách một lượt rồi lên giường ngủ. Còn Miên cứ thấp thỏm chờ đợi. Cuối cùng thì chiếc xe cũng tới. Mười sáu người cả lái xe. Miên đếm rồi tìm một bóng dáng quen thuộc, nhưng ánh mắt buồn vời vợi lại càng buồn hơn. Mùa lê này có bao nhiêu lượt khách, mà người ấy chưa về lại...

Đang ngẩn ngơ thì vài chiếc mô-tô màu đen từ xa ùa tới. Chiếc mũ cuối cùng được lột ra làm tim Miên như muốn rơi ra khỏi lồng ngực. Giọng nói ấy vang lên:

- “Chào Miên! Tôi lại trở lại nè!”.

- “Ôi trời ơi!” - Miên reo trong cuống họng - “Anh ấy đến thật rồi! Cảm ơn trời Phật!”.

Bản Hồng Thái, mùa xuân lại về rồi. Bếp lửa than đã rực hồng, mọi người quây quần sưởi ấm. Chỉ còn Miên và chàng trai phố có nụ cười của mùa xuân vẫn thì thầm hỏi nhau điều gì đó riêng tư bên bậc sàn chín bậc.

Dưới ánh lửa bập bùng, Miên lặng lẽ quan sát gương mặt chàng trai phố. Chàng trai ấy tên Khoa. Vẫn nụ cười ấy, vẫn ánh mắt sâu thẳm ấy, nhưng có gì đó lạ lẫm, như một nỗi niềm chưa nói. Miên cầm ấm nước, rót cho anh chén trà nóng. Hơi nước bốc lên, quẩn quanh giữa hai người, mờ ảo như những cảm xúc chẳng thể gọi tên.

- “Anh Khoa về bản lần này... có lâu không?” - Miên hỏi, giọng nhẹ như sương.

Khoa đặt chén trà xuống, khẽ nghiêng đầu nhìn cô:

- “Anh không biết nữa. Cũng có thể lâu, cũng có thể sớm rời đi...”.

Miên cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô đã mong, đã chờ, đã hi vọng biết bao nhiêu ngày tháng qua đi, nhưng lời đáp ấy lại mong manh quá, như một cánh lê vừa rời cành theo gió.

- “Anh còn nhớ lần chia tay năm ngoái, trong ánh lửa trại bập bùng, em đã nói gì không?” - Khoa bất chợt hỏi.

Miên thoáng đỏ mặt. Hồi ấy, cô đã hỏi một câu ngây ngô:

- Anh có bao giờ muốn bỏ phố thị mà ở lại đây không?

Lúc ấy, Khoa chỉ cười, không đáp. Và rồi anh đi.

Bây giờ, khi anh trở lại, Miên lại sợ hỏi tiếp câu ấy. Sợ câu trả lời sẽ khiến lòng mình đau.

Bản Hồng Thái lặng lẽ trong đêm. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió lùa qua cành lê vi vút. Bất chợt, Khoa nói bâng quơ như nói với Miên:

- Phải chi không vướng mắc điều gì mà ở đây chờ lê ra trái, chờ trái chín rồi hái, có phải tốt biết mấy...

Chàng trai bỗng nắm lấy tay Miên, khẽ siết.

- Miên này... nếu anh ở lại đây hẳn có được không?

- Được chứ!

Câu trả lời nhanh và dứt khoát khiến Khoa vừa vui vừa hơi bối rối.

Miên ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh như phản chiếu cả trời xuân. Gió lại thổi, hoa lê dường như không cưỡng lại được nữa, lại rơi, rơi trắng cả khu rừng. Nhưng đêm nay, lòng Miên chẳng còn thấy chông chênh nữa...

Miên siết chặt tay chàng trai, chưa kịp nói điều gì thì anh khẽ thở dài.

- Có lẽ anh chỉ ở lại được vài hôm rồi lại phải xuôi, chắc vậy đấy...

Tim cô như thắt lại.

- Tại sao? Anh mới tới mà?

Chàng trai không nhìn cô, ánh mắt xa xăm hướng về phía rừng lê trổ hoa trắng muốt.

- Công việc… gia đình… nhiều thứ kéo anh đi.

Khoa cười nhạt, nhưng Miên nhận ra nỗi buồn trong mắt anh.

Thời khắc chia tay lại tới. Buộc chặt cành lê đang chớm nụ vào đuôi xe, Khoa và đoàn người tạm biệt xứ sở của hoa lê, xuôi phố. Bỏ lại một nỗi buồn vô tận nơi Miên, bỏ lại những rung cảm đầu đời của người con gái lần đầu biết vấn vương vị ngọt, đắng của tình yêu.

Vẫn như năm cũ, họ đến rồi mang theo hoa lê về phố, bỏ lại sau lưng một trời thương nhớ. Nỗi lòng Miên còn chưa kịp tỏ mà...

Nhiều ngày sau đó, Miên vẫn lặng lẽ quanh quẩn bên vườn lê. Hoa vẫn trắng trời, vẫn rụng xuống vai cô trong những buổi chiều muộn, nhưng không còn mang theo niềm háo hức nữa. Mỗi mùa lê trôi qua, cô đều chờ, đều hi vọng, để rồi lại tiễn đưa trong hụt hẫng.

Rồi một ngày, Miên quyết định xuống phố.

Không một lời báo trước, cô bắt xe về xuôi. Cô muốn biết Khoa sống ra sao, muốn một lần bước vào thế giới của anh, thay vì chỉ đứng từ xa mà nhớ thương, chờ đợi. Có thể Miên sẽ nói cho Khoa tất cả những gì cô cất giấu bấy lâu. Phải rồi, Miên sẽ tỏ tình khi gặp Khoa đấy.

Phố thị rộng lớn, ồn ào, chẳng có lấy một khoảng trống cho những nỗi niềm lặng lẽ như Miên. Cô đi qua những con đường dài, tìm đến quán cà phê mà Khoa từng nhắc. Nhưng ô cửa đầy hoa, ánh mắt cô chợt dừng lại nơi góc quán cà phê, không phải vì nó đẹp, cũng không phải vì lạ, mà vì quen quá.

Bức tường lớn ai đã vẽ thật khéo rừng hoa lê nở của bản Miên. Góc bàn nơi cửa sổ bên cạnh là một bình lê đang thì thầm bật nụ. Hoa lê về phố, mang theo hơi thở của núi rừng hòa quyện. Đúng rồi, bên kia đường là công ty nơi anh làm việc. Nhưng khi cô đến, Khoa không còn ở đó nữa.

- Hai tuần trước, anh ấy chuyển công tác rồi.

Nhìn dòng địa chỉ nơi làm việc mới mà Miên năn nỉ xin từ đồng nghiệp cũ của Khoa, cô không khỏi sững sờ. Làm sao cô có thể tới một nơi xa xôi tận cùng đất nước cơ chứ? Thôi thì có duyên không nợ nên đành lòng vậy. Lại trở về với ngày tháng cũ, chăm vườn lê... Và biết bao giờ mới thôi nghĩ về Khoa được đây?

Miên trở về Hồng Thái khi những cánh lê đã bắt đầu lả tả bay theo gió. Mẹ cô thấy con gái về thì chỉ lắc đầu:

- Xuống phố làm gì rồi lại về đây với gốc lê này hả con?

Miên chỉ cười. Cô cũng không biết nữa.

Đêm ấy, trăng sáng, Miên lại ra ngồi trên phiến đá quen thuộc giữa vườn lê, như cái đêm Khoa trở về bản lần trước. Cô nhắm mắt, lắng nghe tiếng gió luồn qua những cành lê, tiếng suối xa xa róc rách. Cô nhớ Khoa. Nhưng lần này, nỗi nhớ ấy không còn là khắc khoải mong chờ nữa.

Phố và bản, xuôi và ngược, có những con đường chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng hoa lê vẫn sẽ nở, dù có người đợi hay không.

Miên chợt nhận ra, tình cảm cũng giống như những bông lê trắng ấy - đẹp đẽ, nhưng không thể giữ mãi trên cành. Cô khẽ đưa tay hứng lấy một cánh hoa rơi.

Mẹ nói:

- Con gái có thì, mẹ thấy thằng Thuận con bà Thành là đám tốt đấy. Người ta cũng có ý, con xem thế nào để mẹ còn tính.

Miên ậm ừ cho mẹ ưng lòng, rồi lại đi phát rẫy trồng thêm lê mới.

Cô không còn ngóng trông một chiếc xe mô-tô từ xa, không còn chờ một giọng nói quen thuộc vang lên giữa đêm khuya.

Thay vào đó, Miên chú tâm hơn vào vườn lê. Cô bắt đầu học cách sấy hoa, làm trà lê, gửi lê xuống phố bằng chính đôi tay mình. Cô muốn những cành lê không chỉ theo chân khách du lịch xuống phố, mà còn mang theo hương vị của bản làng, của đất trời Hồng Thái.

Thêm một mùa hoa lê nữa, Khoa không trở lại bản. Những đoàn khách vẫn đến rồi đi, nhưng không còn ai mang theo nụ cười của mùa xuân khiến Miên xao xuyến nữa. Những đám mai mối từng đánh tiếng, nay họ đã có nơi có chốn hết rồi. Chỉ có tiếng thở dài của bà mẹ Miên là cứ dài như những mùa lê nối nhau không dứt.

Chiều muộn lang thang bên vườn lê, Miên bắt gặp một trang thơ của thi sĩ nào vô tình hay cố ý làm rớt lại bên phiến đá xanh xao.

“Ngược phố về rừng anh nói thương em

Cho hoa lê ngậm sương đêm nhức núi

Cho đợi chờ những tháng ngày chật chội

Bỗng vỡ òa trong một sớm tinh khôi

 

Ngược phố về rừng có ở lại người ơi

Nơi bản vắng quanh năm vi vút gió

Nơi tình yêu lớn lên từ cây cỏ

Đá cũng rêu trên mỗi phận người

 

Về rừng rồi anh sẽ yêu thôi

Những mùa rẫy khát tay người chăm bón

Như thớ đất khô chờ cơn mưa dịu ngọt

Cây biết xanh để trả ơn đời

 

Núi nhớ gì mà dốc núi chơi vơi

Chim từ quy làm sao thôi khắc khoải

Em nghĩ gì mà nghiêng mùa xa ngái

Hoa lê chắc còn tươi phố sớm nay”

 

Miên lặng yên, không tả được cảm giác của mình lúc này. Bài thơ như viết cho cô, cho mối tình khát khao chực cháy mà Miên đã rất khổ sở để che giấu. Kỷ niệm ùa về, cảm giác cô đơn lạnh lẽo xâm chiếm hết trái tim đang yếu đuối. Miên dùng hai tay siết chặt cơ thể đang run lên vì lạnh của mình mặc cho nước mắt thi nhau rơi.

Bỗng nhiên bờ vai nhỏ ấm áp lạ thường. Miên khẽ xoay người lại thì bất ngờ quá. Chàng trai phố ấy đã trở lại. Vẫn nụ cười ấy, vẫn khung cảnh vườn lê này. Những cánh lê như tuyết bay theo gió thả đầy vào núi…

H.N

Minh họa của Quảng Tâm

 

Tin tức khác

Văn học nước ngoài

Guillaume Apollinaire

11-04-2024| 1.697 lượt xem

Thơ ca cần sự chỉ dẫn đúng cách

29-02-2024| 2.075 lượt xem

Đồ tể

20-11-2023| 2.148 lượt xem

Thơ

Mùa rô đồng ký ức

31-05-2025| 109 lượt xem

Trượt ra ngoài cảm xúc

29-05-2025| 1 lượt xem

Gặp mẹ ngày 30/4

19-05-2025| 122 lượt xem

Cánh buồm đá

19-05-2025| 121 lượt xem

Mới đây mà… mãi mãi xa

19-05-2025| 57 lượt xem