Truyện ngắn dự thi của Bàn Loan

Lũng Chang vốn là một bản làng yên bình, nằm sâu giữa những ngọn núi cao của tỉnh Tuyên Quang. Người dân nơi đây, chủ yếu là đồng bào dân tộc Mông, Dao quanh năm gắn bó với nương rẫy, sống cuộc đời giản dị, thuận theo tự nhiên. Cuộc sống cứ thế trôi đi, chậm rãi như dòng suối dưới chân núi, cho đến một ngày, những làn gió mới của sự phát triển xã hội bắt đầu thổi về, mang theo những thay đổi mà không ít người dân nơi đây cảm thấy bỡ ngỡ.
Một trong những thay đổi lớn nhất đến từ việc công an triển khai việc sử dụng ứng dụng VNeID - một loại giấy tờ tùy thân điện tử. Mục đích thì rất tốt, nhằm đơn giản hóa các thủ tục hành chính, giúp người dân dễ dàng chứng minh nhân thân và tiếp cận các dịch vụ công. Thế nhưng, đối với những người dân Lũng Chang, đặc biệt là những người lớn tuổi, đây lại là một "cuộc cách mạng" đầy gian nan và không ít chuyện dở khóc dở cười đã xảy ra.
Ông Giàng, năm nay đã bảy mươi tuổi, cả đời quen với việc mang theo chiếc chứng minh nhân dân bằng giấy đã sờn cũ trong túi áo. Khi nghe cán bộ xã thông báo về việc phải cài đặt VNeID vào điện thoại thông minh, ông tròn mắt ngạc nhiên.
- Điện thoại thông minh là cái gì hả cán bộ?
Ông Giàng hỏi, giọng đầy vẻ thắc mắc.
Tuấn là một cán bộ xã trẻ tuổi kiên nhẫn giải thích:
- Dạ, điện thoại thông minh là loại điện thoại có thể dùng để nghe, gọi, nhắn tin, chụp ảnh, và đặc biệt là có thể cài đặt các ứng dụng như VNeID để thay thế cho chứng minh nhân dân giấy ạ.
Ông Giàng gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn mơ hồ:
- Thế... thế cái VNeID đó là cái gì?
Tuấn lại tiếp tục giải thích cặn kẽ về chức năng và lợi ích của ứng dụng VNeID. Nghe xong, ông Giàng vẫn lắc đầu quầy quậy:
- À lôi, cái này khó lắm cái cán bộ à! Tôi già rồi, mắt mũi kém, không biết dùng mấy cái máy móc hiện đại đó đâu.
Không chỉ ông Giàng, rất nhiều người lớn tuổi khác trong làng cũng gặp phải tình huống tương tự. Họ chỉ quen với những chiếc điện thoại "cục gạch" đơn giản, dùng để nghe gọi là chính. Việc làm quen với một chiếc điện thoại cảm ứng màn hình to đã là một thử thách lớn, huống chi là việc cài đặt và sử dụng một ứng dụng mới lạ như VNeID.
Bà Mua, một người phụ nữ phúc hậu ngoài sáu mươi, cũng vô cùng lo lắng khi nghe về VNeID. Bà có một chiếc điện thoại cảm ứng đời cũ, bàn phím bị đơ, đến việc nhắn tin còn khó, nói gì đến việc cài đặt ứng dụng.
- Cán bộ ơi, nhà tôi có cái điện thoại cũ rồi, không cài được cái VNeID đó thì làm sao bây giờ?
Bà Mua hỏi, giọng đầy vẻ bất an.
Tuấn nhẹ nhàng trấn an bà:
- Dạ, bà không cần quá lo lắng đâu ạ. Chúng tôi sẽ có các buổi hướng dẫn cụ thể cho bà con cách sử dụng điện thoại thông minh và cài đặt ứng dụng. Bà cứ yên tâm nhé.
Thế là, những buổi hướng dẫn sử dụng điện thoại thông minh và cài đặt VNeID bắt đầu diễn ra tại nhà văn hóa thôn. Cảnh tượng ở đó thật náo nhiệt và cũng không kém phần hài hước. Những cụ ông, cụ bà với đôi tay run run cố gắng chạm vào màn hình cảm ứng, nhưng hết lướt nhầm lại ấn sai. Tiếng cán bộ Tuấn và các bạn tình nguyện viên trẻ tuổi giảng giải vang lên không ngớt, nhưng dường như vẫn có nhiều "học viên" cao tuổi cảm thấy "tẩu hỏa nhập ma".
- Ấn vào cái biểu tượng hình vuông này hả cán bộ?
Ông Giàng vừa hỏi vừa dí mạnh ngón tay vào màn hình, khiến chiếc điện thoại rung lên bần bật.
- Dạ không phải ông ơi, cái đó là biểu tượng của máy ảnh ạ. Ông nhìn cái biểu tượng có chữ “CH Play” ấy ạ. Tuấn kiên nhẫn chỉ dẫn.
- Chờ play á? Chờ chơi cái gì?
Ông Giàng ngơ ngác hỏi lại, khiến mọi người xung quanh không nín cười được.
Bà Mua thì lại gặp rắc rối với việc gõ mật khẩu Wi-Fi. Với đôi mắt đã kém và ngón tay không còn linh hoạt, bà cứ gõ sai hết lần này đến lần khác.
- Cái chữ này bé quá, tôi nhìn không rõ. Mà sao lại lắm chữ với số thế này hả cán bộ?
Tuấn phải cúi xuống, cầm tay bà Mua chỉ từng chữ, từng số một cách tỉ mỉ. Cuối cùng, sau bao nhiêu cố gắng, bà Mua cũng nhập đúng mật khẩu và kết nối được với mạng Wi-Fi.
***
Nhằm đẩy nhanh tiến độ cài đặt VNeID, hôm sau một đoàn cán bộ công an xã đã về tận nhà văn hóa thôn Lũng Chang để hỗ trợ người dân. Sự xuất hiện của các anh công an trong bộ sắc phục chỉnh tề khiến không khí ở nhà văn hóa trở nên trang trọng hơn hẳn. Các anh nhiệt tình hướng dẫn từng người dân cách sử dụng điện thoại thông minh và các bước để cài đặt ứng dụng.
Tuy nhiên, công việc này hóa ra lại không hề dễ dàng như các anh tưởng tượng. Với nhiều người dân, việc cầm một chiếc điện thoại cảm ứng đã là một thử thách, huống chi là thực hiện các thao tác phức tạp như kết nối Wi-Fi, tải ứng dụng, rồi nhập thông tin cá nhân. Điều đáng nói ở đây là những người từ trung niên trở lên ít ai biết dùng điện thoại thông minh.
- Ấn vào cái chữ “quai fai” này hả anh công an?
Một chị chạc hơn sáu mươi tuổi hỏi, tay chỉ vào biểu tượng Wi-Fi nhưng lại đọc sai tiếng.
- Dạ không phải quai fai đâu ạ, là Wi-Fi, đọc là oai-phai bác ạ. Bác ấn nhẹ vào đó thôi ạ.
Một chiến sĩ công an trẻ tuổi kiên nhẫn chỉnh lại.
- Ấn nhẹ thế này á? Sao nó không lên cái gì nhỉ?
Chị ta nhăn mặt, ấn mạnh hơn khiến điện thoại rơi bụp xuống đất.
Nhiều người dân khác cũng gặp phải tình huống tương tự. Người thì quên mật khẩu điện thoại, người thì loay hoay mãi không tìm thấy ứng dụng VNeID sau khi tải về...
Sau một hồi hướng dẫn mà nhiều người vẫn không thể thao tác được, một số người dân bắt đầu tỏ ra sốt ruột và quay sang trách móc các cán bộ công an.
- Các anh bảo chúng tôi phải dùng cái này, nhưng chúng tôi có biết làm đâu! Già cả rồi, mắt mũi lèm nhèm, đầu óc cũng không còn nhanh nhạy nữa. Các anh bắt chúng tôi dùng cái này chẳng khác nào làm khổ chúng tôi.
Bà Pờ than thở, giọng đầy vẻ bức xúc.
- Đúng đấy! Ngày xưa có cái chứng minh thư giấy vẫn dùng tốt đấy thôi. Tự nhiên bây giờ bắt chúng tôi phải dùng cái điện thoại này làm gì cho mệt óc ra.
Ông Pủ cũng lên tiếng, tỏ vẻ không hài lòng.
Việc tải và cài đặt ứng dụng VNeID cũng không hề dễ dàng. Các anh công an hiểu và thông cảm, cùng họ vượt qua cái công cuộc công nghệ số khó khăn này.
Có một câu chuyện dở khóc dở cười xảy ra với ông Cù. Sau khi được hướng dẫn cài đặt VNeID xong, ông mừng rỡ khoe với mọi người:
- Tôi cài được VNeID rồi nhé! Từ nay không cần mang theo cái giấy lộn kia nữa!
Mọi người xúm lại xem, ai nấy đều trầm trồ khen ông Cù nhanh nhẹn. Thế nhưng, khi một người cháu nội của ông tò mò mở ứng dụng ra xem, thì phát hiện ra đó lại là ứng dụng VNeID của người khác. Hóa ra trong lúc cài đặt, ông Cù đã lỡ tay đăng nhập bằng tài khoản của người cháu. Cả nhà được một phen cười nghiêng ngả.
Tuy gặp nhiều khó khăn và không ít tình huống hài hước, nhưng với sự hướng dẫn tận tình của công an, cán bộ xã và các bạn tình nguyện viên, cùng với sự giúp đỡ của con cháu, cuối cùng thì một nửa số dân Lũng Chang cũng đã cài đặt được ứng dụng VNeID vào điện thoại của mình.
Một bác trung niên hỏi công an:
- Cháu công an này. Cài cái giấy tờ này lên mạng thế này họ không ăn trộm à? Ý tôi là bị đánh cắp ý.
Các cán bộ công an nghe vậy thì cũng chỉ biết nhìn nhau, giải thích rồi mà dân vẫn không tin tưởng nên không biết phải giải thích thế nào. Họ hiểu rằng người dân ở đây còn nhiều khó khăn trong việc tiếp cận công nghệ, nhưng việc triển khai VNeID là chủ trương chung.
Hôm sau, giữa đám đông người dân đang tập trung tại nhà văn hóa, có một cụ ông dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng, lững thững tiến về phía các cán bộ công an. Điều đặc biệt là trên tay cụ không phải là một chiếc điện thoại thông minh màn hình cảm ứng, mà là một chiếc điện thoại đen trắng đời cổ với ăng-ten dài và bàn phím số đã mờ gần hết. Đó là ông Mểnh, một trong những người cao tuổi của bản Lũng Chang.
Đến trước bàn của một chiến sĩ công an trẻ, cụ Mểnh đặt chiếc điện thoại xuống, giọng chậm rãi nhưng đầy quả quyết:
- Chú công an ơi, làm ơn cài cho tôi cái “vi-ne-ai-đi” gì đó vào máy này với.
Anh công an trẻ ngớ người ra một lúc, nhìn chiếc điện thoại đen trắng cũ kỹ trên bàn rồi lại nhìn cụ Mểnh với vẻ khó xử. Anh nhẹ nhàng giải thích:
- Dạ thưa cụ, cái ứng dụng VNeID này chỉ cài được trên điện thoại thông minh, tức là loại điện thoại có màn hình cảm ứng lớn và có thể kết nối internet được ạ. Điện thoại của cụ...
Anh ngập ngừng, không biết nên nói thế nào.
Cụ Mểnh nghe vậy thì nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng:
- Thế cái điện thoại của tôi không dùng được hả? Tôi vẫn nghe gọi bình thường mà. Cái “vi-ne-ai-đi” đó nó quan trọng lắm hả các chú? Cán bộ xã bảo phải có cái này mới được.
Một cán bộ công an khác đứng gần đó nghe thấy liền bước tới, cúi xuống giải thích cặn kẽ hơn cho cụ Hai:
- Dạ đúng là VNeID rất quan trọng cụ ạ, nó giúp cụ thay thế chứng minh nhân dân giấy trong nhiều trường hợp. Nhưng mà điện thoại của cụ là loại đời cũ rồi, không có chức năng cài đặt ứng dụng cụ ạ. Nó khác với điện thoại thông minh mà các cháu hay dùng.
Cụ Mểnh vẫn chưa hiểu hết, giọng có chút trách móc:
- Thế thì các chú bảo tôi phải làm sao? Tôi có mỗi cái điện thoại này thôi. Lúc mua người ta bảo là “thông minh” lắm đấy chứ!
Cụ vừa nói vừa chỉ vào dòng chữ nhỏ xíu in trên thân máy.
Nghe cụ nói vậy, các anh công an không khỏi phì cười, nhưng vẫn cố gắng giữ thái độ nghiêm túc. Một anh nhẹ nhàng giải thích:
- Dạ, ý thông minh ở đây là nó nhỏ gọn, dễ dùng thôi cụ ạ. Chứ nó không giống như điện thoại thông minh bây giờ có thể làm được nhiều thứ như vào mạng, xem phim, cài đặt ứng dụng được đâu ạ.
Cụ Mểnh vẫn có vẻ hoài nghi, cầm chiếc điện thoại lên ngắm nghía một hồi rồi lẩm bẩm:
- Thế mà bảo là thông minh... tôi thấy nó còn ngu hơn cái đài nhà tôi ấy chứ. Câu nói của cụ khiến những người xung quanh được một phen cười nghiêng ngả.
Cuối cùng, sau khi được các cán bộ công an giải thích cặn kẽ và được một người cháu nội có điện thoại thông minh giúp đỡ, cụ Mểnh mới hiểu ra vấn đề. Dù không cài được VNeID vào chiếc điện thoại “cục gạch” của mình, nhưng cụ vẫn rất cảm kích trước sự nhiệt tình của các anh công an và hứa sẽ nhờ cháu mua một chiếc điện thoại thông minh mới để có thể sử dụng VNeID. Câu chuyện về cụ Mểnh và chiếc điện thoại “thông minh đời đầu” đã trở thành một kỷ niệm hài hước khó quên trong những ngày triển khai cài đặt VNeID ở Lũng Chang.
Những ngày sau đó, cảnh tượng người dân Lũng Chang tập trung ở nhà văn hóa thôn để “học” cách sử dụng VNeID trở nên quen thuộc. Họ trao đổi, giúp đỡ nhau từng chút một. Người biết nhiều thì chỉ cho người biết ít, người trẻ tuổi thì kiên nhẫn hướng dẫn người lớn tuổi. Tình làng nghĩa xóm càng thêm gắn bó qua những buổi “học tập” đặc biệt này.
Bà Mua sau một thời gian “làm quen” với chiếc điện thoại thông minh và ứng dụng VNeID, giờ đây đã có thể tự mình mở ứng dụng để xem thông tin cá nhân. Bà còn khoe với mọi người:
- Cái VNeID này hay thật đấy! Không cần mang theo chứng minh thư lỉnh kỉnh nữa, chỉ cần cái điện thoại là xong.
Ông Giàng thì vẫn còn hơi lóng ngóng, nhưng cũng đã biết cách mở ứng dụng và xuất trình thông tin khi cần thiết. Ông còn hài hước bảo:
- Từ ngày có cái VNeID này, tôi cảm thấy mình cũng “xì… tin” như bọn trẻ rồi đấy!
Tuy nhiên, bên cạnh những niềm vui và sự tiện lợi mà VNeID mang lại, vẫn còn đó những trăn trở và thách thức. Đường truyền Internet ở Lũng Chang vẫn còn chập chờn, không ổn định, gây khó khăn trong việc sử dụng ứng dụng. Nhiều người dân vẫn chưa thực sự hiểu hết về các tính năng và bảo mật của VNeID, dẫn đến những lo ngại về việc lộ lọt thông tin cá nhân.
Thào, một thanh niên trong làng vừa tốt nghiệp trường nghề, luôn trăn trở về vấn đề này. Anh đã chủ động tìm hiểu kỹ về ứng dụng VNeID và tổ chức những buổi nói chuyện, hướng dẫn thêm cho người dân trong làng, giúp họ hiểu rõ hơn về cách sử dụng an toàn và hiệu quả.
- Cô bác ơi, cái VNeID này rất tiện lợi, nhưng chúng ta cũng cần phải cẩn thận. Không nên cho người lạ mượn điện thoại, và phải đặt mật khẩu bảo mật cho ứng dụng.
Thào tận tình hướng dẫn và chỉ bảo mọi người cách ghi nhớ mật khẩu.
***
Không chỉ có những người lớn tuổi, ngay cả những người trung niên ở Lũng Chang cũng gặp không ít khó khăn với chiếc điện thoại thông minh và ứng dụng VNeID. Cô Hoa, khoảng bốn năm mươi tuổi, là một ví dụ điển hình. Cô vốn quen với cuộc sống chân lấm tay bùn, ít khi tiếp xúc với công nghệ hiện đại. Khi cán bộ xã hướng dẫn cài đặt VNeID, cô cũng cố gắng làm theo nhưng cứ rối tung cả lên.
Cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của một bạn tình nguyện viên trẻ, cô Hoa cũng cài đặt thành công ứng dụng VNeID vào chiếc điện thoại cảm ứng mới mua. Cô mừng rỡ lắm, khoe với mọi người trong xóm rằng mình đã có "giấy tờ điện tử" rồi. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Vài ngày sau, khi cô Hoa cần đến thông tin về căn cước công dân để làm thủ tục vay vốn ở ngân hàng, cô lại tá hỏa vì không biết làm thế nào để mở ứng dụng VNeID và tìm kiếm thông tin cần thiết.
Cô vội vàng chạy đến nhà cô Lan, cán bộ thôn, nhờ giúp đỡ. Cô Lan là một trong số ít người trẻ tuổi ở Lũng Chang khá thành thạo về công nghệ nên cô được bầu làm cán bộ thôn. Thấy cô Hoa vẻ mặt lo lắng, cô Lan liền nhiệt tình mở điện thoại của cô ra.
- Cô Hoa quên cách mở ứng dụng rồi ạ? Đây cô nhìn này, mình chạm nhẹ vào biểu tượng hình vuông có chữ V màu xanh này nhé.
Cô Lan vừa nói vừa thao tác trên màn hình điện thoại của cô Hoa.
Sau khi mở được ứng dụng, cô Hoa lại càng bối rối hơn khi nhìn thấy một loạt các mục và biểu tượng khác nhau.
- Ôi chao, nhiều thứ quá! Tôi biết tìm cái giấy tờ của tôi ở chỗ nào bây giờ hả cô Lan?
Cô Hoa than thở.
Cô Lan kiên nhẫn chỉ dẫn:
- Đây cô nhìn thấy chữ “Ví giấy tờ” ở dưới cùng màn hình không ạ? Cô chạm vào đó là sẽ thấy tất cả các loại giấy tờ của cô, bao gồm cả căn cước công dân.
Cô Hoa làm theo lời cô Lan, cuối cùng cũng tìm thấy thông tin về căn cước công dân của mình. Cô thở phào nhẹ nhõm, rối rít cảm ơn cô Lan.
Cứ tưởng mọi chuyện đã xong, ai ngờ vài hôm sau, cô Hoa lại tìm đến nhà cô Lan với vẻ mặt lo lắng. Lần này, cô cần thông tin về Bảo hiểm y tế có trong VNeID để đi khám bệnh ở trạm y tế xã. Nhưng vẫn như lần trước, cô lại không biết cách mở ứng dụng và tìm kiếm thông tin.
- Cô Lan ơi, cô lại giúp tôi với! Tôi quên hết các bước rồi. Cái điện thoại này nó cứ lằng nhằng thế nào ấy!
Cô Hoa vừa nói vừa đưa chiếc điện thoại cho cô Lan, vẻ mặt đầy bất lực.
Cô Lan lại kiên nhẫn mở ứng dụng và hướng dẫn cô Hoa từng bước để tìm thông tin về bảo hiểm y tế. Sau khi xem xong, cô Hoa lại rối rít cảm ơn cô Lan và hứa lần sau sẽ cố gắng nhớ các thao tác.
Tuy nhiên, lời hứa của cô Hoa dường như không mấy hiệu quả. Cứ vài ngày sau, cô Lan lại thấy cô Hoa xuất hiện ở cửa nhà mình với chiếc điện thoại trên tay và câu cửa miệng quen thuộc:
- Cô Lan ơi, cô lại giúp tôi với...
Lúc thì cô Hoa cần xem thông tin về giấy phép lái xe, lúc thì lại cần đến số căn cước công dân của chồng... Mỗi lần như vậy, cô Lan đều nhiệt tình giúp đỡ, nhưng trong lòng cũng không khỏi ái ngại cho sự "mù công nghệ" của cô Hoa và nhiều người dân khác trong bản.
Cô Lan thầm nghĩ, việc đưa công nghệ về vùng sâu vùng xa là một điều rất cần thiết, nhưng cũng cần có thời gian và sự kiên nhẫn để người dân có thể làm quen và sử dụng thành thạo. Những câu chuyện như của cô Hoa có lẽ sẽ còn tiếp diễn, nhưng nó cũng cho thấy sự cố gắng và nỗ lực không ngừng của người dân Lũng Chang trong việc hòa nhập với cuộc sống hiện đại. Chỉ cần có sự hướng dẫn tận tình và thời gian làm quen, chắc chắn rằng một ngày không xa, chiếc điện thoại thông minh và ứng dụng VNeID sẽ trở thành những công cụ hữu ích, phục vụ đắc lực cho cuộc sống của người dân nơi đây.
Sau một thời gian dài vật lộn với việc cài đặt VNeID, cuối cùng thì hầu hết người dân Lũng Chang cũng đã có "giấy tờ điện tử" trong điện thoại. Thế nhưng, một vấn đề mới lại nảy sinh, gây ra không ít tình huống dở khóc dở cười cho cô Lan, cán bộ thôn.
Mỗi khi cần giấy tờ gì đó của người dân để phục vụ công việc, cô Lan lại cẩn thận đến từng nhà hỏi. Thay vì xuất trình chứng minh nhân dân hay sổ hộ khẩu như trước đây, bà con bây giờ lại có một "phương pháp" mới. Họ đưa hẳn chiếc điện thoại thông minh, có khi còn chưa kịp mở khóa, cho cô Lan và bảo:
- Giấy tờ của tôi nó nằm hết ở trong cái “vi-ne-ai-đi” đó đấy. Cán bộ tự mở ra mà xem.
Cô Lan nhiều khi chỉ biết đứng ngớ người ra, cầm trên tay chiếc điện thoại khóa màn hình mà không biết mật khẩu là gì.
- Ơ... thế mật khẩu điện thoại của bác là gì ạ?
- Mật khẩu á? Tôi có biết cái mật khẩu nào đâu! Bọn trẻ con nhà tôi nó cài cho tôi cái gì đó, tôi chịu!
Ông Sậu xua tay, vẻ mặt vô tư.
Thế là cô Lan lại phải gọi điện thoại nhờ người nhà của ông Sậu hướng dẫn mở khóa. Mất một hồi loay hoay, có khi còn phải chạy sang tận nhà gọi cháu của ông Sậu đến mở giúp.
Tình trạng này diễn ra ở hầu hết các gia đình. Người dân cứ nghĩ cài được VNeID là xong, còn việc sử dụng như thế nào thì... kệ nó. Họ mặc định rằng cán bộ thôn phải biết hết mọi thứ, từ cách mở khóa điện thoại đến cách tìm kiếm giấy tờ trong ứng dụng.
Có những hôm cô Lan cần gấp thông tin của một số hộ gia đình để báo cáo lên xã. Cô tất tả chạy đến từng nhà hỏi, nhưng đổi lại chỉ là những chiếc điện thoại khóa cứng được trao tận tay. Đến khi cô Lan không thể tự mở được, một số người dân còn quay ra trách móc cô.
- Cô Lan làm cán bộ mà có mỗi cái điện thoại mở cũng không xong! Bảo chúng tôi phải dùng cái “vi-ne-ai-đi” này, rồi bây giờ đến lúc cần thì lại không xem được. Đúng là gây khổ cho dân!
Bà Lình cằn nhằn, khiến cô Lan chỉ biết cười trừ, cảm thấy mình như đang "sống dở chết dở" với trình độ công nghệ của bà con.
Những trận dở khóc dở cười như thế này diễn ra khắp trong thôn Lũng Chang, trở thành đề tài bàn tán của người dân mỗi khi rảnh rỗi. Cô Lan vừa bực mình, vừa buồn cười, nhưng cũng hiểu được rằng đây là một quá trình, cần thời gian để bà con dần làm quen và thích nghi với những thay đổi của xã hội. Cô tự nhủ sẽ cố gắng hơn nữa, kiên nhẫn hướng dẫn bà con từng chút một, để một ngày nào đó, mọi người ở Lũng Chang đều có thể tự tin sử dụng chiếc điện thoại thông minh và ứng dụng VNeID một cách thành thạo.
Sự thay đổi nào cũng mang đến những khó khăn và thách thức ban đầu. Nhưng với sự nỗ lực của chính quyền địa phương, sự hỗ trợ của cộng đồng và tinh thần ham học hỏi của người dân, Lũng Chang đang dần thích nghi với những tiến bộ của xã hội. Những câu chuyện dở khóc dở cười về VNeID có lẽ sẽ còn được kể mãi, như một minh chứng cho sự thay đổi không ngừng của cuộc sống và sự đáng yêu, chân chất của người dân vùng cao. Rồi một ngày nào đó, việc sử dụng điện thoại thông minh và các ứng dụng công nghệ sẽ trở nên quen thuộc như cái cuốc, cái cày đối với người dân Lũng Chang, góp phần mang lại một cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn cho Lũng Chang.
Tuyên Quang, năm 2025
B.L
Minh họa của Tân Hà
25-11-2025
25-11-2025
24-11-2025
24-11-2025







