Tạ Bá Hương
gặp nhau giữa phố đông người
tôi yêu mê mải nụ cười của em
nắng chiều ai đổ thêm men
hình như cọng cỏ xanh mềm dưới chân
hình như chạm phải mùa xuân
bên thềm ngọn gió tần ngần không bay
đi qua góc khuất của ngày
lao xao trởi đổ tím đầy hoàng hôn
phố gầy như chợt gầy hơn
chen chân người vẫn cô đơn cái nhìn
khi em về phía vô tình
để tôi độc thoại một mình với đêm
mơ màng sau bước chân em
tôi đi lạc giữa cả chiêm bao mình







