Hồ Văn

Có người về và có người ở lại
Nhưng mùa thu thì vẫn cứ ngang qua
Mùa thu này lá vàng hơn như thể
Những cánh ong mang mật ngọt đi xa.
Anh tỉnh thức giữa không gian dồn ứ
Bỗng quê mình dài rộng quá đi thôi
Dẫu đã biết lòng người luôn chật hẹp
Vẫn tin rằng tử tế sẽ sinh sôi.
Dù đã biết bước đi là va vấp
Bàn chân này vết sẹo lại da non
Những cơn ngứa cồn cào nơi cuống họng
Vẫn bật ra muôn ngữ điệu xanh rờn.
Thì em ạ thu vẫn hờn như thế
Lá xanh còn chưa chắc ở trên cây
Thì em ạ anh vẫn buồn như thế
Giờ buồn chung cho những cọng cỏ gầy...








