Tạ Bá Hương

Qua thử thách
chúng mình thành chồng vợ
gã trai anh còn lấm đất chua phèn
em dịu dàng nét trầm con gái phố
giữa hai đầu thương nhớ để mà quen
qua thử thách
chúng mình thương nhau thật
lối mình đi năm tháng ngược gió lùa
dẫu vô ý anh từng làm em khóc
vẫn lặng thầm em chấp nhận thiệt thua
qua thử thách
anh không còn sợ chết
cuộc đời anh như hạt thóc vươn mầm
em gieo ủ trên cánh đồng dông bão
anh xanh rì bởi có bàn tay chăm
qua thử thách
chúng mình thêm rắn rỏi
qua bóng đêm sẽ gặp giọt nắng đầu
chung nhịp bước trên cuộc người không mỏi
khi chúng mình biết nắm chặt tay nhau.








