Tạ Bá Hương
Ly cafe ủ mùa hoang hoải rét
Khi thời gian vừa chảy tràn qua lòng tay
Ngóng một bình minh nhen lên chút lửa
Và ở đâu đó
Trong chớm lạnh đầu đông
Những ký tự thời gian phát lộ mặt ngày
Đã vắng thêm mùa chim di trú
Chớp cánh xa mải miết theo bầy
Dòng sông người đổ qua thành cổ
Co ro phố áo heo may
Tiếng còi xe vọng vào hương cafe nức nở
Hun hút sâu một tầm nhìn
Vẫn bóng người đổ tràn trên lưng phố
Lướt qua từng khuôn mặt nức nẻ
Có một buổi sáng không bình yên
Khi ngọn gió heo may bắt đầu trở giấc
Những cánh hoa nói lời từ giã thu
Những khuôn mặt dùng dằng bên ô cửa khép
Buổi sáng mùa đông trong hình hài người đàn bà gắt gỏng
Từng chùm âm thanh lăn dài không có lời kết
Và chiếc áo sương mỏng vừa đắp lên cơ thể đất đai
Khuấy lên từng giọt đắng thời gian
Tôi tan mình vào giấc mơ bản thể.








