Tạ Bá Hương
tìm sau mùa mặt đồng trơ gốc rạ
hạt tròn căng chất ngất xe thồ
chiều đượm nắng theo chân về xứ bạn
cây rơm vàng đầu ngõ đứng lô nhô
ta mang chút gió rừng việt bắc
một chút hương vạm vỡ đại ngàn
ngày đủng đỉnh xanh hơn màu cổ tích
quê, tiếng gà say nắng gáy lan man
anh bạn tôi lần đầu nhập cuộc
ngó suối xanh không biết gọi tên gì
chạm tiếng cười làm vỡ loang sóng nước
tiếc mùa màng chưa đến đã vội đi
mẹ thương ta nẻo đường vất vả
như là thương cây lúa vậy thôi
thoảng đâu đó mùi đất hoai nồng nã
đắng đót lòng không nỡ để hạt rơi
em đừng khóc mai rời xa xứ ấy
khi người quê lam lũ với mùa màng
khi phố xá và em và tôi thấy
mảnh đất nghèo trong ký ức ta mang