Tân Trào

Trong cả chục ngày nay, cái tin Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từ trần đã khiến hàng triệu trái tim đồng bào trong nước bàng hoàng. Dù trước đó Trung ương chưa thông báo Quốc tang, nhưng nhiều công sở, hộ gia đình, các tổ chức, doanh nghiệp trên cả nước đã treo quốc kỳ có thêm dải băng đen; các hoạt động vui chơi giải trí, sinh hoạt tập thể cũng tạm dừng. Đó là biểu hiện thành kính, tri ân đến công lao to lớn của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Còn trong những ngày diễn ra Quốc tang, một không khí linh thiêng, trang trọng và buồn đau đã phủ bóng xuống tất cả các miền quê trong cả nước.
Theo thông cáo của Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ra đi vào hồi mười ba giờ ba mươi tám phút, ngày mười chín tháng bảy, năm hai nghìn không trăm hai bốn tại Bệnh viện Trung ương Quân đội Một lẻ tám, hưởng thọ 80 tuổi.
Hiếm có một vị lãnh đạo nào lại được Nhân dân yêu mến như vậy. Không chỉ với Nhân dân trong nước mà cả bạn bè thế giới. Trên các mặt báo ra hàng ngày, những tin tức và cả những câu chuyện về vị Tổng Bí thư của Đảng lại được chia sẻ, khiến mỗi cán bộ, đảng viên và các tầng lớp Nhân dân không khỏi bùi ngùi, mất mát. Ngay cả trên các nền tảng mạng xã hội như Zalo, Facebook v.v..., chủ tài khoản cũng bộc lộ tình cảm, sự kính trọng Tổng Bí thư với cung bậc cảm xúc khác nhau. Thậm chí họ còn thay đổi hình ảnh đại diện của mình chuyển sang màu tối, như thể có người thân ruột thịt của mình vừa mất.
Trên cương vị là người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã làm tốt vai trò của mình. Chính ông là hạt nhân để đề ra các quyết sách quan trọng cho đất nước trong từng bối cảnh cụ thể. Người dân nhận ra một vị Tổng Bí thư luôn hết lòng vì công việc, vì sự phát triển của đất nước, vì hạnh phúc của Nhân dân. Ông đã từng nói: “Còn một giây, một phút hơi tàn, vẫn phải chiến đấu”. Chiến đấu không mệt mỏi với thói quan liêu, tiêu cực, tham nhũng và sự trì trệ trong không ít cán bộ, đảng viên, kể cả cán bộ cấp chiến lược.
Tổng Bí thư là người có bản lĩnh chính trị tuyệt vời. Ông có hai điều mà đời này, hoặc đời sau còn luôn nhắc đến. Đó là một người lãnh đạo dám làm và dám hi sinh. Dám làm thể hiện bản lĩnh chính trị vững vàng, vì cái chung. Dám hi sinh vì một khát vọng đất nước được hùng cường, Nhân dân được ấm no, hạnh phúc. Trong công việc, ông luôn “nói đi đôi với làm”. Trong cuộc sống đời thường, ông là người khiêm tốn, giản dị và gần gũi với Nhân dân lao động. Vì lẽ đó mà ông được người dân trong nước và bạn bè Quốc tế quí trọng, dành những tình cảm đặc biệt cho vị Tổng Bí thư.
Dường như phong thái tỏa ra sự ấm áp có nét rất riêng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Cán bộ, đảng viên trong nước đã đành, nhưng ngay cả những người dân bình thường nhất cũng đều cảm nhận như vậy. Một tấm chân thành, không có khoảng cách giữa một người lãnh đạo cao nhất của Đảng với người dân lao động nó cứ diễn ra rất đỗi tự nhiên và sâu sắc. Có người đã từng vinh dự được gặp Tổng Bí thư, nhưng cũng có người chưa dịp nào được hưởng cái vinh dự ấy, nhưng trong lòng họ, tình cảm và sự kính trọng ông vẫn như ngọn lửa cháy lên ấm áp.
Chả thế mà ông hàng xóm phố tôi cả đời chả quan tâm gì đến vấn đề chính trị. Già rồi, hàng ngày chỉ quanh quẩn với đám cháu và cơm nước cho bà lão chạy chợ. Nhưng mới đây ông hàng xóm kia sang nhà tôi, hỏi:
- Mấy nay tôi buồn quá, anh ạ.
Tôi ngạc nhiên:
- Buồn việc gì vậy ông?
- Tin Tổng Bí thư mất mà tôi cứ bàng hoàng cả người.
Tôi bảo với ông lão:
- Đó là cảm xúc không chỉ của ông đâu mà của cả hàng triệu người đấy.
- Không biết ông Trọng ra đi, công cuộc đốt lò còn cháy đượm như thế không?
- Chắc chắn là vẫn tiếp tục, vì nó là xu thế không thể khác được. Muốn làm trong sạch nội bộ đảng, lấy lại niềm tin tuyệt đối với vai trò lãnh đạo của Đảng, tất nhiên phải thực hiện cho bằng được công cuộc phòng chống tham nhũng, tiêu cực. Bác Trọng nói rồi, “không làm cũng không được”. “Ai không làm thì đứng sang một bên, để người khác làm”.
Ông lão bùi ngùi hỏi lại:
- Sao lại có cán bộ được nhiều người kính trọng và yêu mến thế nhỉ?
- Đơn giản là bác ấy đã tận dâng cho đất nước, cho dân tộc.
Tôi kể cho ông lão hàng xóm nghe những lời nói, những câu chuyện về Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mà tôi biết được. Đó là chân dung một “CON NGƯỜI” xứng đáng được viết hoa. Ông đã sống một đời giản dị, gần dân, lắng nghe dân và nỗ lực hết mình vì dân, vì lí tưởng cách mạng. Có lần, tại một hội nghị, Tổng Bí thư đã từng nói: “Tiền bạc lắm mà làm gì, chết có mang theo được đâu. Danh dự mới là điều thiêng liêng, cao quý nhất”. Một quan điểm rất rõ ràng, rất kiên quyết trong việc rèn luyện cán bộ, sẵn sàng đấu tranh để loại bỏ những cán bộ thoái hóa, biến chất, tư lợi cá nhân. Ngay cả khi biết sức khỏe mình đã yếu, không còn nhiều thời gian để phục vụ Đảng, phụng sự Nhân dân, ông muốn được trở về nằm lại trên đất mẹ ở Đông Hội, huyện Đông Anh (Hà Nội) như những người dân bình thường trong làng lúc nằm xuống. Ông từng nói: “Khi chết còn giành đất của dân để xây lăng mô, đời sau con cháu nó nguyền rủa…”. Ông cho rằng: “Sống đừng để phải xót xa, ân hận. Lúc về với cát bụi lại càng phải giản dị, khiêm tốn”.
Ông lão hàng xóm ngồi im lặng nghe tôi kể lại vài mẩu chuyện về Tổng Bí thư của Đảng. Đôi mắt ông chợt nhòe đi trong những cơn mưa đầu thu xối xả. Dường như trời đất cũng giao hòa với lòng người trước sự ra đi của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nó giống như lòng dân đang đau buồn, mất mát trong những ngày Quốc tang người Tổng Bí thư của Đảng.
Thế mới biết, muốn để dân tin, dân quí thì mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là người đứng đầu phải thực sự gương mẫu, chấp nhận hi sinh, tránh xa những cám dỗ vật chất để đạt được mục tiêu vì sự phát triển đất nước, hạnh phúc của Nhân dân. Nói như lời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: “Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, vị thế, tiềm lực và uy tín Quốc tế như ngày nay”.
Đất nước giống như một con tàu rẽ sóng ra khơi, con tàu ấy có vượt qua được bão táp, phong ba hay không thì không chỉ phụ thuộc vào các “thủy thủ” mà nó quyết định bởi người “thuyền trưởng” trên con tàu ấy.
T.T