Tạ Bá Hương
trắng vành khăn giữa nghĩa trang
nghĩa trang bước chị chiều loang nắng nhoà
hồn anh thức với cỏ hoa
cái gần lại hoá cái xa bời bời
ven làng vẳng tiếng đưa nôi
chị nghe từng giọt mặn rơi xót lòng
đào mồ chôn nhớ theo mong
nỗi đau đi trọn một vòng nỗi đau
nét mềm con gái xưa đâu
giờ duyên hết mặn hương trầu hết cay
bấu vào hư ảo mà say
bàn tay cuốc nắng đường cày lật mưa
gánh chiều đắp đổi sang trưa
một duyên phận chị một thừa lo âu
lại về thức giữa canh thâu
xoè tay chị lặng vá khâu nỗi niềm