Chùm thơ về biển đảo

Thứ sáu, ngày 19-04-2024, 08:11| 600 lượt xem

Đức Sơn

 

 Trăng và biển

                             

 Đưa võng khuya khoắt bờ trắng cát

 Yên ắng đêm trăng khó ngủ

Phất phơ mùi dứa dại

sóng chạm bờ dào dạt

Như tình biển dùng dằng

                                    

Đêm, vầng trăng lên  

Mất ngủ buông dài

Dốc ngược bóng nguyệt trùm bóng tối

Phủ dày vòng vọng phập phồng

 

Biển mặc nhiên

 Và gió cồn cào khát

Cồn cào đêm

Cánh võng vầng trăng mỏng chao như thể

Con còng gió đưa trăng câm nín

Hít thở vòm tươi dậy ngân lên

Biển đậm đặc trăng sà dịu ngọt

Bóng dài qua biển

Khép đầu môi vị chát

Rười rượi lưa thưa cỏ dại

Lồng vào trăng cát chảy rì rào

Lồng ngực như được mở sóng trào

                                       

Như chan trăng vào biển sóng

Uống dòng thức gió trào dâng mộng mị

Kiếm tìm xa lắc bờ xa khơi lộng vàng

Da diết và ngây ngô

Vi vu chao lắc

 trăng ngà

trăng lên, biển ơi cuồng khơi lấp lánh

Gió vuốt ve bờ con nước

Đêm mặc nhiên  

Trải ánh trăng kiều diễm

Biển Quảng Ngạn ( * ) còn mắc nợ con trăng

Quê hương tha thiết vô ngần.

( * ) Biển Quảng Ngạn, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế.

 

                                      

Người mẹ A Roàng

 

 Mặt trời đậu đỉnh A Roàng

Rừng thâm u thì thầm cùng chiếc cối xay đá

Thương A Roàng ( * ) ngày đó …

                                     

Cồng chiêng mẹ treo góc giữ

Chiến tranh cam go

mẹ giấu tiếng cồng chiêng

Bày ra khung dệt vải zèng

Áo sờn vai, mẹ cho con áo

Áo sờn vai, mong con đi trở về

Vùng cao sương lạnh, nắng gắt

Đá nhọn như chông, rừng lắm vắt

gói tình mẹ kháng chiến

Ấm lòng con nhờ ngô vắt mẹ nuôi

                                      

A Roàng

Loang lổ hố bom 

Rừng bao la che mắt

 dựng đứng tim, núi mây thấp phủ lối

Ngợp tầng xanh nhiệt đới   

Nóc nhà người mẹ

Rộn tiếng gà trưa

Rừng già xanh mướt như nước da con sốt rét …

Mẹ dìu con hồi sinh 

Tiếng cồng nhủ lời dấu kín

Gian nan vượt dưới bàn tay mẹ

Rung nhịp ca ngàn

Bắt đầu mùa lên nương …

Như cất lời ru “ Ngủ ngoan a kay ơi, ngủ ngoan a kay hỡi ( * *  )

                                      

Kháng chiến trường kỳ

Vách đá nở nhành hoa phong lan

Thoảng hương và nụ cười dáng mẹ

Rừng tiễn đoàn quân

Thương mẹ hao gầy

Con đường, bóng mẹ lưng đèo

Núi đi mãi miết

Ba lô khoác vai  tình yêu nước non

Mẹ dành cho con

Như cột lim, cột sến ngôi nhà

Cắm nhớ, khúc cồng mãi chảy

Ngàn nhánh suối ngọt mùa

Chảy về Hương Giang

Chiều nay con nhớ mẹ

Đất đá âm âm bất tử

Người mẹ A Roàng.

                                                             

( * )  A Roàng, miền núi vùng cao, thuộc huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên- Huế

( * * ) “ Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ “, bài thơ được sáng tác khi Nhà Thơ Nguyễn Khoa Điềm đang công tác ở chiến khu miền Tây Thừa Thiên- Huế.

                                      

Gọi bầy

         

Bên góc ruộng vũng trâu đầm

Trơ gốc rạ  

Đàn chim sẻ tìm bầu trời phơi cánh đồng

Tìm mùa vui ước muốn

Nhặt thu sau vụ gặt

Bầy chim sẻ nâu  

Chúng muốn hong khô bùn

Muốn nhặt hạt rơi

Trước lầy lội mùa qua …

                             

Khó mà biết hết nỗi

Bao gian khó, niềm vui trên từng kẽ ký ức

Giành dật lấy từng hạt rơi, hạt vãi

 Niềm mặc sức cánh đồng

 Ai biết chìm đắm mùa màng lên ngôi  !

Biết sao được mùa lũ ướt cánh chim khó bay về

Tới nỗi nhọc nhằn thu vén

Còn lại sớm tinh mơ

Vai thấm áo bạc màu

Còn lại mắt con chim muốn gom góc bầu trời

in vết chân trâu

Còn lại gốc rạ khô khốc

Ướt long lanh hạt nhỏ

Còn lại mùa sót mùa đi

 

Như cây lúa sống chung

Bất kể trễ ngày hẹn chín

Trời nước mùa khô ướt cho đập cánh

Ríu ran rải hạt

 Gọi bầy.

 

                                

Đời cát

 

Mùa lưới chài ra khơi lộng biển

cha bẻ sóng và thuyền buông lưới

tầm ngư dõi luồng tôm cá

 

Đời cha vượt nông sâu neo tới hướng bình minh ló rạng

biển vẫn cứ quây quàng thấm mặn

mắt người xuyên đêm, thuyền vươn lối sáng

sức vóc đo cùng sải cánh hải âu

 

Lòng thuyền khẳm mạn chao chạm đi về

buồn vui con nước dập dềnh cát hong

đời người khảm khắc tình yêu biển

 

Một ngày góc biển con đến bên bờ

bóng cánh buồm chợt đậu

rười rượi bóng cha, cát trải trắng gió khơi xa

con thuyền nhớ thương đời cát mênh mông vắng…

 

  Dựng biển

 (Quý tặng anh Đ.B.V, Cựu chiến binh, dũng sĩ đảo Cồn Cỏ thời kì chống Mĩ cứu nước).

 

 Ngày con lên đường nhập ngũ

 bầu trời máy bay gầm rú

 mẹ lau bớt nước mắt

 ba lô con mang mặt trời nóng cháy

 Dưới chân mẹ gầy khóm xương rồng

 làng nghèo bữa sắn khoai

 mái trường xám màu khói bom

 bạn của con đứa mất, đứa còn…

 

  Đảo Cồn Cỏ, con cùng đồng đội lội cát

  rát cháy bầu trời đánh giặc

  bất chấp chất đầy phía trước

  mẹ cho con trái tim tình yêu đất nước

  dòng máu nhà mình bên bờ cát

   mẹ dặn dò trước gió…

   Lời mẹ viền xanh thắp bên chiến hào

   như vành nón nghiêng che

   

    Ngày ngày lo toan mẹ nương làng cấy xới

    khi đất nước gian lao tiếng mẹ rất gần

    nhớ bữa độn sắn, độn khoai

    mẹ gọi con về ăn cơm!

    Chúng con giữ đảo dựng biển

     mong ngày hòa bình

     bầu trời da diết quá

     Con muốn làm bầu trời nhỏ bên mẹ

     soi vào lòng biển quê hương.

Đ.S

Tin tức khác